Bạn có quyền mắc lỗi

Nguồn: Facebook chị Phương Đặng

Đợt vừa rồi, mình nghe tâm sự của một bạn trẻ đang học đại học. Bạn kể có tới một trung tâm, làm một bài kiểm tra tâm lý để đánh giá sức khoẻ tâm lý. Sau đó bạn nhận được nhận xét của một (dạng-như) chuyên gia làm việc tại đó. Kết quả của bài kiểm tra, theo chuyên gia phân tích, cho thấy bạn bị trầm cảm. Chuyên gia nói với bạn đại loại là: “Chị không thể hình dung được em học ở một trường top đầu, thế mà bài kiểm tra của em lại kém như thế này. Nếu em không chấn chỉnh sớm, em sẽ chẳng có tương lai gì hết.” Và kết quả là bạn được kê đơn thuốc mà không có sự tìm hiểu, lắng nghe gì nhiều của chuyên gia đối với bạn.

Mình sẽ không bàn về chuyện bạn bị trầm cảm hay không. Ở đây, mình muốn nói về một niềm tin đã bén rễ từ rất lâu, rất phổ biến, và cũng cực kỳ tai hại dẫn đến hậu quả là nó góp phần huỷ hoại niềm tin của rất nhiều đứa trẻ, rất nhiều con người vào bản thân họ, khiến họ cảm thấy họ không có giá trị, không thể tạo ra thay đổi gì. Đó là cho rằng việc mắc lỗi và không hoàn hảo trên bất cứ phương diện nào có nghĩa là chúng ta không đủ tốt.

Khi trẻ em mắc lỗi, bố mẹ hay thầy cô có thể bám vào những lỗi lầm đó và khiến chúng sợ hãi bằng những câu như: “Nếu bé mà đã thế này thì lớn lên còn kinh khủng thế nào nữa? Nếu không sửa ngay bây giờ thì về sau thành cái gì?”

Người lớn phần lớn là những người không còn biết chú ý tới vẻ đẹp của cuộc sống nữa, suy nghĩ, tưởng tượng quá nhiều, và đặc biệt thích chú ý tới những gì là “sai”. Người lớn thích sửa chữa mọi thứ, vì nó đem lại cảm giác rằng mình đúng, mình thông minh, và mình có quyền kiểm soát.

Hãy nhớ điều này: khi bạn tập trung vào điểm thiếu hoàn thiện của ai đó để hạ thấp họ, bạn không khiến bạn trở nên thông thái hay giỏi giang hơn; ngược lại, nó là biểu hiện của một thứ sâu xa hơn trong bạn: bạn lo sợ về giá trị của mình, lo sợ mình kém, và dùng lỗi lẫm của người khác làm công cụ để nâng cao mình lên. Đôi khi, khi người ta làm việc này quá nhiều thì việc đó có một tên gọi: bắt nạt. Thực tế là bạn càng gắng làm điều này, người khác càng sợ bạn. Họ không nhất nhiết sẽ nghĩ tốt về bạn; ngược lại, hình ảnh của bạn giống một con vật nhỏ thó, sợ hãi đang gắng gồng mình lên để gầm giống sư tử hơn. Sư tử không cần bắt nạt ai, vì nó biết các con vật khác biết nó là ai. Đó là điểm khác biệt.

(Mình dùng từ “bạn” ở đây không phải để nhắm đến bạn-người-đang-đọc, mà để thay cho “một người nào đó”.)

Mắc lỗi là cách chúng ta học. Khi chúng ta mắc lỗi, chúng ta không cố tình mắc lỗi. Chúng ta mắc lỗi vì chúng ta KHÔNG BIẾT. Và chúng ta bắt đầu nhận biết điều mình đã làm bởi sau đó chúng ta phải gánh chịu hậu quả. Khi có hậu quả, hãy dũng cảm đối mặt với nó, hiểu nó, nhận trách nhiệm, rút ra bài học để làm tốt hơn. Mắc lỗi không giảm giá trị của bạn, không biến bạn thành người kém cỏi, không khẳng định bạn sẽ luôn luôn tệ hại và chẳng làm nổi một điều gì.

Đừng cho rằng khi mắc lỗi, chúng ta có thể đơn giản nói lời xin lỗi và quay đi. Nói lời xin lỗi với đối tượng nào đó hay chính mình là vô nghĩa khi bạn không có một hành động nào. Vì vậy, đừng dạy các con của bạn “hãy nói xin lỗi ngay đi”. Đã thành thói quen của nhiều đứa trẻ rằng khi nó làm gì sai, nó chỉ việc “rặn” ra một câu xin lỗi trong khi không hề cảm thấy hối lỗi và cũng chẳng làm gì hết sau đó.

Mắc lỗi là cách chúng ta trưởng thành. Chúng ta cần phải ngừng phán xét trẻ em khi chúng sai. Vì bố mẹ, thầy cô, các ông sếp, bà sếp, cũng như mọi nhân vật có quyền lực, đã luôn bới móc và phê phán những cá nhân mắc lỗi, nên chúng ta từ nhỏ đã tin rằng mọi thứ nếu được làm cần phải được làm hoàn hảo, mọi thứ chúng ta trưng ra ngoài đều phải không tì vết, không được để cho người khác nói được một câu nào.

Cầu toàn chỉ là nỗi sợ mình không hoàn hảo và yếu kém.

Và vì những niềm tin và hành vi này, chúng ta ngăn chặn chính bản thân và trẻ mắc lỗi (hay chính xác hơn là muốn ngăn chặn, nhưng làm sao để ngăn chặn lỗi lầm?). Hậu quả là chúng ta không dám đưa ra một thay đổi nào, vì bị tê liệt khi nghĩ đến khả năng minh có thể sai; hoặc/và chúng ta không dám đối diện với lỗi lầm của chính mình, luôn luôn đổ lỗi cho ai đó hoặc cái gì đó khác.

Nếu chúng ta thiếu khả năng đối diện với lỗi lầm của chính mình, chúng ta sẽ mãi mãi giậm chân tại chỗ.

Hãy chấp nhận lỗi lầm, đối diện chúng, hiểu chúng, yêu thương bản thân bạn, và hiểu rằng mỗi một lỗi lầm mở ra một cơ hội. Sự khác biệt ở đây là bạn chọn gì, chọn cơ hội đó để trưởng thành hay từ chối nó để mãi mãi là một đứa trẻ.

Món xúp

Nguồn: Ngày ngày viết chữ
Photo by Jeeray Tang on Unsplash

★ Món xúp ★

Từ điển tiếng Việt do Hoàng Phê chủ biên giảng: Xúp (danh từ), là “món ăn lỏng kiểu Âu, nấu bằng thịt hoặc cá với rau, đậu, có thêm gia vị”. Trong Từ điển này không có ghi nhận từ “súp” với nghĩa là loại món ăn lỏng đang xét ở đây.

“Xúp” là từ mượn gốc Pháp, tiếng Pháp viết “soupe”, phiên âm là /sup/ và phát âm là “xúp” trong tiếng Việt.

Với cách đọc “súp”, có thể xét chữ “súp lơ” – cũng là từ mượn gốc Pháp với cách viết trong tiếng Pháp là “chou-fleur”, phiên âm là /ʃuflœʀ/, phát âm giống như là “súp lơ”. Từ điển Tiếng Việt do Hoàng Phê chủ biên ghi nhận hai cách viết của từ này là “súp lơ” và “suplơ”, không có cách viết “xúp lơ” hay “xuplơ”, cũng như “soupe” là “xúp” chứ không có “súp” vậy.

Đối với từ mượn gốc Pháp, dễ thấy các trường hợp có âm gốc là “ch” trong tiếng Pháp thì khi sang tiếng Việt đều phát âm là /s/, như “chef” >> “sếp”, “chapeau” >> “sapô” (từ chuyên môn hay dùng trong ngành báo chí để chỉ đoạn văn mở đầu một bài viết). Còn các trường hợp có âm gốc là “s” trong tiếng Pháp thì khi sang tiếng Việt đều phát âm là /x/, như “sauce” >> (nước) “xốt”, “sandale” >> “xăng-đan”.

Cũng nói thêm rằng, theo giáo sư Lê Trung Hoa, các từ mà âm gốc là “ch” hoặc “sh” thì phiên là “s” (short >> (quần) soóc (cũng nói là quần soọc)); còn các từ mà âm gốc là “s”, “x”, “c” thì phiên là “x” (oxy >> ô-xi, ciné >> xi-nê).

(Tái bút: Dẫu biết rằng nói về ngôn ngữ thì có rất nhiều vấn đề, đôi khi do sở thích, cảm thấy viết thế này hay hơn, đẹp hơn, ngon hơn, đôi khi lại do quan điểm chưa thống nhất về từ mượn, rằng đã mượn thì không có quy chuẩn này nọ kia ấy, đều do lựa chọn và quan điểm của mỗi người thôi. Nhưng mà, thiết nghĩ tiếng nói có trước, chữ viết có sau, nên dầu gì thì chính tả vẫn là nên theo chính âm vậy.)

Một mẩu chuyện về “rượu”

Nguồn: Ngày ngày viết chữ
Original photo by Ying Wu on Unsplash

★ Rượu ★

Rượu, chữ Hán viết là 酒, phiên âm là /jiǔ/ âm Hán Việt đọc là “tửu”.

Tương truyền, người phát minh ra rượu ở Trung Quốc là Đỗ Khang. Người này sống ở thời Tây Chu, được tôn xưng là “tửu thánh” – một trong 10 vị thánh trong lịch sử Trung Hoa. Xoay quanh câu chuyện làm ra rượu của Đỗ Khang có nhiều truyền thuyết, nay tụi mình kể các bạn nghe một trong số các truyền thuyết đó, cụ thể thế này:

Có một ngày, Đỗ Khang muốn chế ra một loại đồ uống gì đó, nhưng nghĩ mãi mà không ra phương pháp gì. Ban đêm nằm ngủ, ông ấy mơ một giấc mơ kỳ quái. Trong mơ, có một ông lão râu tóc bạc phơ, da dẻ hồng hào đi đến trước mặt ông và nói: Ngươi lấy nước làm gốc, lấy lương thực làm nguyên liệu, ngâm lương thực ấy trong nước. Ngâm đến ngày thứ chín, vào giờ Dậu đi tìm ba người, mỗi người lấy một giọt máu thêm vào trong đó, tức thành. Nói xong ông lão liền biến mất không thấy tăm hơi. (Mô típ muốn chế tạo ra thức gì hơn người xong được cao nhân báo mộng coi bộ quen thuộc dữ.)

Đỗ Khang tỉnh giấc liền dựa theo ông lão nói mà làm. Đến ngày thứ chín, giờ Dậu (từ 5-7 giờ tối), ông đi đến ven đường tìm kiếm ba người. Chỉ chốc lát tới một thư sinh, hào hoa phong nhã, khiêm tốn hữu lễ. Đỗ Khang vội vàng bước tới thưa chuyện. Thư sinh nghe xong liền vui vẻ đồng ý, cắt ngón tay nhỏ một giọt máu vào trong thùng lương thực ngâm nước kia.

Sau khi thư sinh đi, chốc lát lại tới một đội nhân mã, dẫn đầu chính là một vị tướng quân uy vũ khí khái hào hùng. Đỗ Khang lại bước tới nói rõ sự tình, tướng quân cũng lập tức xắn tay áo cắt ngón tay, ủng hộ Đỗ Khang một giọt máu.

Lúc này giờ Dậu đã sắp qua, nhưng Đỗ Khang còn chưa tìm được người thứ ba. Ông hơi sốt ruột, nghĩ lại, chỉ cần là người đều được không phải sao? Thế là, ông vào trong làng tìm được một tên ăn mày tứ cố vô thân đồng thời đần độn, đè hắn lại, đâm ngón tay của hắn nhỏ một giọt máu vào trong thùng. Tên ăn mày bị đau liền la ó, đầu óc cũng choáng váng. Nhưng không sao, quan trọng là loại thức uống trong mộng của Đỗ Khang cuối cùng cũng chế thành.

Đỗ Khang bắt đầu nghĩ tên cho đồ uống này. Ông nghĩ là, đồ uống này có:
▪️ ba giọt máu [⺡];
▪️ làm ra vào giờ Dậu [ 酉 ]
>> nên viết là [ 酒 ].

Lại nói, 酒 này làm mất chín ngày mới thành, nên đọc là /jiǔ/, đồng âm với “cửu” là số chín. (Số 9 tiếng Hán cũng đọc là /jiǔ/.) Phiên âm Hán Việt ta đọc là “tửu”, nghĩa là rượu.

Mấy nay thấy nhiều tin về người uống rượu bia gây tai nạn giao thông quá nên làm bài này để nói với mọi người: Rượu uống một chút thì là thư sinh hoạt bát vui vẻ, uống nhiều thêm một chút thì là tướng quân khí thế tràn đầy mạnh mẽ cường đại (rất cần thiết để mượn rượu tỏ tình chẳng hạn), nhưng uống nhiều quá thì lập tức thành kẻ ngốc nghếch lôi thôi nhếch nhác làm chuyện điên rồ liền.

Vui thôi đừng vui quá!

Chọn ngành học và chọn nghề

Nguồn: Youtube Anh Bạn Thân

  1. Hiểu bản thân
    • Tìm hiểu bản thân
      • Mình là ai?
      • Mình muốn đóng vai gì?
      • Mình muốn có màu sắc như thế nào?
      • Giá trị mà mình sẽ tạo ra là gì?
    • Tiêu chí đánh giá ngành học (có thể thay đổi theo thời gian):
      • Sự yêu thích của mình
      • Kỹ năng của mình đến đâu trong lĩnh vực đó
      • Giá trị mà mình tin tưởng
  2. Thử và trải nghiệm thật nhiều để thực sự hiểu rõ bản thân, hiểu rõ đam mê của bản thân
    • Xin vào các công việc – thử và trải nghiệm
    • Tự tạo ra sản phẩm của riêng mình
    • Tham gia hội nhóm/lớp học
  3. Hiểu rằng mọi thứ có thể thay đổi theo thời gian
  4. Không có chuyện ngành này tốt hơn ngành kia, quan trọng là mình giỏi đến đâu trong ngành nghề đó, mình có thích ngành đó đủ để thực sự giỏi trong ngành nghề đó hay không
  5. Tấm bằng đại học không phải là thứ duy nhất, quan trọng là kiến thức của mình, mình giỏi đến đâu

Người Việt yêu hoa lá

Nguồn: Ngày ngày viết chữ
Original photo by Chi Pham on Unsplash

Chào mọi người, tụi mình là Ngày ngày viết chữ.

Hồi lâu lắm rồi ấy, tụi mình có nói người Việt Nam thì thích “nước”, sau đó là thích “ăn”. Nay tụi mình nói tiếp về chuyện những thứ yêu thích của người Việt Nam. Chủ đề lần này là “hoa lá”.

Theo nhà nghiên cứu Trịnh Sâm (*) trong quyển “Đi tìm bản sắc tiếng Việt” thì nhìn chung, người Việt thích dùng định danh cây cỏ để đặt tên cho nhiều thứ, nhất là đặt tên cho các bộ phận cơ thể người: trái tim, trái gáo (sọ), trái cật, trái thận, trái cổ, quả tim, quả cật, quả thận, lá gan, lá phổi, lá lách, lá mía, lá sách, buồng phổi, bắp vế, bắp tay, bắp chân, bầu vú, bầu sữa. Để miêu tả một bộ phận nào đó của cơ thể người, người Việt cũng dùng hình ảnh hoa trái để nói, “vú mướp” là một ví dụ. ))

Rồi, người Việt cũng thích dùng cây: cây văn nghệ, cây toán, cây hài, cây tiếu lâm, cây viết trẻ, cây vợt tài năng,…

Người Việt lại có lối “ẩn dụ tri nhận” liên quan mật thiết giữa đời sống với hoa lá, kiểu: từ lá rụng về cội đến tóc rụng, răng rụng, lông rụng, từ cây mọc, hạt giống mọc đến mọc răng, mọc tóc, mọc mụn, mọc nhọn và cả “Thưa ngài, ngài là một người chồng mọc sừng” (Vũ Trọng Phụng). Một tính chất của hoa quả cũng được người Việt dùng để chỉ tính chất con người như: ngực lép, bụng lép, vú lép, mông lép, ngực nở, nở gan, nở ruột, nở mặt, nở mày.

Đặc biệt, người Việt thường dùng trải nghiệm của cây cối để nói một số hiện tượng như: bọn trẻ thì “non” kinh nghiệm, người có thâm niên thì “gừng càng già càng cay”, người trọng vọng là “cây đa cây đề”, người cao tuổi là “cây cao bóng cả”, nam nữ là “mận” với “đào”, yêu lâu thì “chín muồi”, yêu nhau mà đến được với nhau là tình yêu “đơm hoa kết trái”, phụ nữ sinh con là “khai hoa nở nhụy”. Người cùng hội cùng thuyền thì là “lòng vả cũng như lòng sung”, tò mò tọc mạch hay bắt lỗi là “vạch lá tìm sâu”, tương trợ lẫn nhau là “lá lành đùm lá rách”, người có “bố làm to” thì gọi là có “gốc lớn”, quên quê cha đất mẹ thì gọi là “mất gốc”.

Kể sương sương mấy thứ để thấy là người Việt mình khi xưa sống đời sống gần gũi với thiên nhiên lắm. Bữa sau có dịp sẽ nói với mọi người về tính lịch sự và lịch sự ngôn ngữ của người Việt Nam nhé!

(*) Thầy Trịnh Sâm là một nhà nghiên cứu ngôn ngữ, xin đừng nhầm lẫn với Tĩnh Đô vương Trịnh Sâm, vị chúa thứ 8 của nhà Trịnh cầm quyền ở miền Bắc nước ta thời Lê Trung Hưng.

“y” hay “i” – bởi vì chúng ta là những con người duy mỹ

Nguồn: Ngày ngày viết chữ
Original photo by Annie Spratt on Unsplash

Ờ, ờm, lại tới giờ bàn cãi rồi đây. Vấn đề là “y” hay “i”.

Kết quả khảo sát hôm qua mọi người cũng thấy rồi hén, 80% chọn “y” theo con tym mách bảo, 20% chọn “i” theo lí trí yêu cầu. Và tui biết chắc chắn còn một cơ số những người “tùy tâm sở dục”, thích sao dùng vậy chả có chuẩn tắc gì.

Thật ra thì dùng “y” hay “i” cũng okie cả thôi, không sai đâu. Âu cũng là do chữ viết tiếng nước mình nó chưa được chuẩn hóa toàn bộ, chuyện đó coi bộ khó. Giờ nói một chút về quan điểm của tụi mình rằng khi nào dùng “y” khi nào dùng “i” hén. Cụ thể có mấy ý như sau:

1. “Y” sẽ xuất hiện trong các trường hợp sau:
– “Y” đứng một mình và đó là từ Hán Việt: Y tá, y tế, ỷ lại, ý kiến. (Nếu nó đứng một mình và là từ thuần Việt thì viết là “i”: Ầm ĩ, Ỉ ôi, đi ị. Riêng vấn đề thuần Việt hay Hán Việt thì chúng ta xét tương đối thôi, đời không có cái gì tuyệt đối cả).
– “Y” đứng đầu một từ và theo sau nó là một nguyên âm: Yêu thương, yếu ớt, chết yểu. (Nếu “y” đứng đầu một từ mà sau nó là phụ âm thì phải dùng “i”, ví dụ: im lặng, ít nhiều, in ấn.)
– “Y” đứng sau “qu”: Quy định, quả quyết, quyền lực.
– Các từ có tổ hợp nguyên âm (nguyên âm kép) là /wi/ thì viết “uy”, là /uj/ thì viết “ui”, cho nên đừng ai hỏi tại sao không phải “Thúi” mà là “Thúy” tội cho các bạn tên “Thúy”. Tương tự, nguyên âm kép /ay/ và /ai/ cũng không giống nhau nha.

2. Nhiều người chúng ta được dạy cho nguyên tắc là những từ gốc Hán (từ Hán Việt) mà âm /i/ (viết /i/ nghĩa là âm đọc “i” nha mọi người) đứng sau “h, m, l, k, t, q” (học mau lên, kẻo ta quên) thì viết là “y”. Ví dụ: Hy sinh, mỹ nữ, ly biệt, kỳ hạn, công ty, quy định. Có vẻ cũng ổn nhỉ? Nhưng thực ra cũng không ổn lắm trong bối cảnh hiện nay, khi mà tiếng Việt đã được Bộ Giáo dục đưa ra quy chuẩn mới rồi. Theo đó, toàn bộ những chữ mà kết thúc bằng âm /i/ thì viết là “i”. Tức chuẩn mới đòi hỏi chúng ta phải viết là công ti, mĩ nữ, vật lí, kĩ thuật,… Cần phải lưu ý là chuẩn này của Bộ không mâu thuẫn với những điều được liệt kê ở mục số 1 nha.

3. Khoảng nửa năm trước, tụi mình có nhận một bản quy tắc chính tả của một đơn vị nọ. Thường thì các cơ quan trong lĩnh vực báo chí, xuất bản đều có bản quy tắc chính tả riêng, được những người có chuyên môn trong cơ quan ấy xây dựng, tại sao viết thế này tại sao viết thế kia, khi nào dùng số khi nào dùng chữ, v.v… Trở lại với bản quy tắc của nửa năm trước thì trong đó có đề nghị viết “công ty” thay vì “công ti”, “mỹ nữ” thay vì “mĩ nữ”, lí do là vì “tính thẩm mỹ”. Vâng, vấn đề của 80% chọn “y” đây rồi! Tính thẩm mỹ là một thứ khó vượt qua. Đâu chừng 15 năm trước, thầy của mình có dạy về ba thứ mà con người luôn theo đuổi, đó là “Chân. Thiện. Mỹ”. Thầy mình nói, thứ tự của “chân”, “thiện” và “mỹ” xếp như thế là do tính khó theo đuổi của nó. Cho nên “mỹ” là thứ hoàn hảo nhất, đáng theo đuổi nhất và cũng “cao giá” nhất. Hồi đó còn bé dại, không hiểu lời thầy lắm. Giờ thì hiểu thấu đáo hơn rồi, mới thấy ở đời, thứ khiến người ta lấn cấn nhất, ưu tư nhất, chịu ràng buộc nhất chính là cái “mỹ”. Cho nên, với cá nhân mình mà nói, việc 80% các bạn chọn “y” thay vì “i” do nó đẹp là chuyện hoàn toàn dễ hiểu. Bởi vì chúng ta đều là những con người duy mỹ.

Lại nói, “tiếng Việt giàu và đẹp” thì ai cũng biết câu này rồi đúng không? Dạo trước tụi mình có nói, giàu đẹp là ở chỗ rất nhiều từ hàm chứa một câu chuyện nào đó, một gốc gác nào đó chứ chẳng phải khơi khơi mà nói (xem album #nguồngốccủatừ hoặc #từkhôngvônghĩa để rõ hơn). Nay lại nói thêm, giàu đẹp là do tiếng Việt hàm chứa cảm xúc. Đó chính là khi có bạn nói cách viết “hy vọng” khiến bạn thấy có hy vọng thật sự, còn “hi vọng” khiến bạn thấy nó “tắt ngúm”. Về căn bản, “y” hay “i” đều chỉ là một cách ký âm của một âm đọc /i/, nhưng cảm xúc hàm trong mặt chữ thì không chỉ gói gọn trong một mặt chữ. Cách viết “mỹ nữ”, “lý luận”, “công ty” ở một góc độ tinh tế nào đó cho chúng ta một câu chuyện, một điều thuộc về “ý tại ngôn ngoại” hơn hẳn một cách viết “i” ngắn gọn.

4. Vậy thì giờ viết sao?
Viết sao tùy mình chọn thôi. Nếu chịu ràng buộc bởi bản quy tắc chính tả của một đơn vị thì viết theo bản quy tắc đó. Không ít lần, tụi mình viết cho đơn vị này thì là “lí luận” mà viết cho đơn vị khác phải đổi thành “lý luận”. Nếu thấy cần cẩn tuân theo chuẩn “trừ một số trường hợp của “y”, còn lại “i” hết” thì cứ viết theo chuẩn đó thôi – quyết không dễ dãi. Nếu không ai quy định gì mình thì mình cứ viết theo mình thích, miễn là thống nhất cách viết trong một văn bản viết, chớ có khúc trên “lí luận” rồi khúc dưới “lý luận”, như vậy là tốt rồi.

Vài ý kiến trao đổi cùng bạn đọc.

Vài ý kiến bạn đọc trao đổi:

Quyền lợi và trách nhiệm của trẻ

Nguồn: Facebook chị Phương Đặng

Nhân có phụ huynh lại hỏi về thưởng-phạt trong giáo dục trẻ tại buổi gặp trực tiếp hôm nay, mình mới nghĩ đến quyền lợi và trách nhiệm của trẻ.

Nếu đưa phần thưởng để dụ trẻ làm việc gì đó như ý ta – cho dù mong muốn ấy rất chính đáng đi nữa, chẳng phải ta đang nói với trẻ: “Thưa con, con có lựa chọn trong việc này. Đây không phải là một việc bắt buộc. Chỉ là để đo mức độ ham muốn của con với phần thưởng mà thôi. Con hãy nghĩ xem con sẽ hạnh phúc ra sao khi đạt được nó.” Vài lần đầu, phần thưởng sẽ có tác dụng, đem lại kết quả rất nhanh khiến cha mẹ nghĩ rằng mình đang giáo dục con theo cách đúng đắn. Nhưng rồi ai cũng có lúc chán cái mà mình cứ nhận được liên hồi. Bước tiếp theo, rất có thể cha mẹ sẽ nhận được câu trả lời: “Không, con không muốn cái đó hôm nay. Con muốn nhiều hơn hoặc muốn cái khác. Bố mẹ đồng ý thì con làm.”

Tới đây, cha mẹ sẽ nói gì? Liệu cha mẹ có nổi đoá không, và quay về trừng phạt, mắng mỏ con không? Rất dễ.

Việc thưởng không nên được đưa vào giáo dục trẻ vì nó CẢN TRỞ QUÁ TRÌNH PHÁT TRIỂN Ý THỨC TRÁCH NHIỆM của đứa trẻ về những việc nó phải làm với phần thưởng trực tiếp là nỗ lực trong quá trình, sự rèn luyện để trở nên thành thạo hơn với kỹ năng nào đó, ý thức về việc tự giúp bản thân, giải quyết vấn đề, kỹ năng được cải thiện liên tục và sự tự tin tăng dần khi trẻ nhận ra trẻ có thể thay đổi để đạt được những thành quả lao động của chính mình.

Tương tự, không thể đem việc nhà để làm hình phạt với mục đích hù doạ trẻ rằng nếu trẻ không làm tốt việc gì hay không chịu làm việc gì thì chúng sẽ phải làm việc nhà. Một lần nữa, tương tự khen thưởng, hình phạt CẢN TRỞ QUÁ TRÌNH PHÁT TRIỂN Ý THỨC TRÁCH NHIỆM của đứa trẻ. Điều sẽ xảy ra là đứa trẻ hình thành niềm tin rằng việc nhà là việc chỉ để làm khi mình hư, khi mình không xứng đáng được yêu thương, khi mình làm sai,… và rằng đó là việc không thuộc về trách nhiệm của bản thân.

Điều gì sẽ xảy ra nếu bố mẹ phạt trẻ bằng cách tước quyền lợi của trẻ? Có cha mẹ cho rằng nếu con không ngoan, cha mẹ sẽ không cho con đi chơi, không cho con gặp ông bà, không cho con xem màn hình hay ăn kẹo hay làm một thứ gì đó mà con rất thích. (Tất nhiên, màn hình hay kẹo chỉ trong giới hạn thôi nhé.)

Điều này hoàn toàn không hợp lý bởi vì MỌI CON NGƯỜI, DÙ LÀ TRẺ EM HAY NGƯỜI LỚN, ĐƯƠNG NHIÊN CÓ NHỮNG QUYỀN LỢI NHẤT ĐỊNH trong chừng mực. Chúng ta không thể tước những quyền làm người của đứa trẻ, trong đó có vui chơi, được gặp gỡ người khác, được gần gũi người thân, được tôn trọng, được tự do di chuyển trong giới hạn an toàn, được hiểu, được thể hiện cảm xúc,… Điều sẽ xảy ra trẻ sẽ càng trở nên ức chế, càng thực hiện điều cha mẹ giao hay mong đợi chỉ để đối phó, làm cho xong, và thậm chí sẽ trốn cha mẹ, nói dối cha mẹ để vẫn có được một phần những cái chúng muốn.

Những thứ muốn đó có sai không? Không hề sai.
Bài toán lớn với nhiều quốc gia là nhà tù và phạt tiền không giải quyết được triệt để các sai phạm ở mức nhỏ cũng như lớn. Phạt để răn đe khi người lớn đã lớn, đã tự chịu trách nhiệm về cuộc sống và hành vi của mình, có thể cần thiết ở mức độ nhất định và giữ trật tự xã hội ở mức nhất định. Nhưng về cơ bản, phạt không giải quyết được gốc rễ các vấn đề, chỉ triệt tiêu và đè nén được một số lượng hành vi – vì VẤN ĐỀ BẮT NGUỒN TỪ GIÁO DỤC.

Chúng ta đều hi vọng rằng khi bị phạt, trẻ sẽ ngẫm thêm xem chúng đã sai ở đâu. Nhưng có chắc chúng sẽ ngẫm không, nếu ta không thảo luận, không dạy trẻ rút kinh nghiệm, không hỗ trợ ngay khi trẻ chuẩn bị mắc lỗi vì chúng thiếu ý thức về việc chúng đang làm (hay không làm)? Và nếu chúng ta hỗ trợ từ khâu ấy, chẳng phải chúng ta sẽ không cần tới hình phạt?

Chuyện xảy ra với không ít con người là họ chỉ ngẫm thêm xem làm sao để không bị bắt vào lần sau, và rằng họ cảm thấy ức chế khi bị chỉ trích, ghét bỏ, phán xét, phủ nhận, cách ly, lên án, bêu rếu. Việc này thực sự không giúp làm con người trở nên tốt hơn hay có động lực để cải thiện bản thân. Chúng ta sẽ chỉ khiến họ cảm thấy bị ghét bỏ, bị phân biệt đối xử, bị dán nhãn vì những lỗi lầm của họ. Chính bằng cách ấy, chúng ta tước đi cơ hội của người khác, trong đó có những đứa trẻ, để sống tốt hơn và ứng xử tốt hơn.

Quyền lợi là quyền lợi, trách nhiệm là trách nhiệm. Chúng ta không được đánh tráo hay móc nối một cách tuỳ tiện những khía cạnh này với nhau: không nên tăng quyền lợi của trẻ để nhằm chúng trở nên trách nhiệm hơn, không được giảm quyền lợi của trẻ khi chúng chưa như ý chúng ta.

Bất kể cha mẹ đánh giá là con ngoan hay con hư, thưa con, cha mẹ vẫn giữ nguyên quyền lợi cho con, con vẫn là một con người, được đối xử với thái độ tôn trọng, vẫn được hưởng những thứ một đứa trẻ phải được hưởng. Bất kể cha mẹ đánh giá là con ngoan hay con hư, thưa con, cha mẹ vẫn đưa ra những trách nhiệm phù hợp với độ tuổi và khả năng của con và yêu cầu con làm, có sự hỗ trợ nếu cần. Con thích hay không, con vẫn phải thực hiện trách nhiệm của con.

Dù con đã theo ý cha mẹ hay không, cha mẹ vẫn có mặt ở đây để hỗ trợ con trở thành phiên bản tốt nhất của con với sức lực và hiểu biết có hạn của cha mẹ. Cha mẹ không yêu thương con ít hơn vì con đã mắc lỗi và gây phiền toái cho cha mẹ. Cha mẹ không trừng phạt con bằng cách giảm bớt tình yêu và sự chú ý của mình – bởi cha mẹ biết khi được yêu thương, khi được an toàn, khi được tin tưởng, con mới có động lực để trở thành một con người tốt hơn. Đó mới là cha mẹ bản lĩnh.

Gửi những người mẹ

Nguồn: Raised Happy
Art work by Amanda Oleander Art

Dành cho những người mẹ kiệt sức, từng giấu mình dù chỉ vài phút trong phòng tắm và khóc…

Dành cho những người mẹ quá mệt mỏi bởi vết sinh mổ, những đêm mất ngủ & tắc tia sữa khiến 2 bầu ngực căng như đá.

Dành cho những người mẹ từng khóc sau khi lỡ đánh hay mắng con những điều vô nghĩa và tự bản thân mình cảm thấy có lỗi.

Dành cho những người mẹ tuyệt vọng từng chiến đấu để mặc cho vừa chiếc quần denim bởi vì muốn mình gầy hơn, đẹp hơn và mặc chúng để có cảm giác tốt hơn.

Dành cho những người mẹ cảm thấy cô đơn, ngay cả khi cô ấy không ở một mình.

Bạn thực sự quan trọng, ít nhất là với một thiên thần nhỏ bé mới chào đời. Chỉ cần bạn, là con cảm thấy đủ.

Đây là một giai đoạn điên rồ và đầy thử thách cho mọi bà mẹ. Nó khó khăn, khó khăn trong nhiều hoàn cảnh và khó khăn khác nhau với mỗi người. Dù rằng chúng ta có thể không quen biết nhau, không nói chuyện với nhau nhưng tất cả chúng ta đều đang chiến đấu và bạn không hề đơn độc.

Hãy nhớ về đôi mắt nhỏ đang tìm kiếm bạn, đôi mắt luôn cho rằng bạn là người hoàn hảo nhất.
Hãy nhớ về những bàn tay nhỏ bé đòi bạn ôm, chúng đang nghĩ bạn là người mạnh mẽ nhất, người có thể chinh phục thế giới.
Hãy nhớ về những cái miệng nhỏ ăn đồ ăn bạn nấu, chúng đang nghĩ bạn là người đầu bếp giỏi giang nhất.
Hãy nhớ về trái tim nhỏ bé đang hướng theo bạn, chúng đang không muốn gì khác ngoài bạn.

Bởi vì bạn là đủ cho con, là quá đủ.

Chúc mừng các bà mẹ của Raised Happy nhân dịp 8/3 sắp tới nhé 

Yêu thương 

Design a site like this with WordPress.com
Get started