Để lời nói có giá trị

Nguồn: Bài viết của chị Phương Đặng trên fanpage Koi Kindergarten

Tới một lúc nào đó, tôi thực sự không quan tâm tới giáo dục con nữa.

Tôi không nói đùa. Tôi đã từng ngốn nhiều cuốn sách về tâm lý-giáo dục, ngốn nhiều thông tin về các giai đoạn phát triển của trẻ, và các cách xử lý tình huống với trẻ. Tôi ngẫm nhiều, viết nhiều, nói nhiều.

Cho tới một ngày, tôi cảm thấy thôi-thế-là-đủ.

Khi tôi chăm sóc con cái, tôi nhận ra một sự thật đang nhìn thẳng vào chính mình lên tiếng đòi được chú ý, nhận diện và thừa nhận: Tôi chẳng biết gì hết về việc chăm sóc chính mình.

Tôi có những đêm gắng thức quá giờ, bù lại là những giờ ngủ nướng, những bữa ăn sáng bị bỏ, những bữa ăn bù vào những giờ khác, lạm dụng những thức ăn và đồ uống tiện lợi, những lộn xộn trong cuộc sống như những góc bữa bãi trong phòng ở, mong muốn che đậy và thay đổi một số thứ mà tôi là cho nhược điểm trong hình thể của mình, và nhiều ảo tưởng cho rằng mình đã hiểu biết, khôn ngoan,…

Và tôi nói rằng mình đang giáo dục con?

Có lẽ lúc đó tôi nhận ra sự ngớ ngẩn và phi lý trong chính mình, và ngừng chơi trò chơi mèo-tự-vồ-đuôi-mình.

Ví dụ như sẽ thật ngớ ngẩn khi tôi liên tục nhắc nhở các con gái của tôi phải thương yêu và trân trọng cơ thể của chúng, đừng để ý đến những gì mọi người nói với chúng về ngoại hình của chúng, không phải quá để ý cân nặng hay chiều cao, đừng quan tâm khi ai đó nói phải ăn nhiều thịt để xinh (họ thực sự nói với trẻ con như vậy),… trong khi chính tôi đang chối bỏ cơ thể của mình theo cách này hoặc cách khác. Tôi đã làm việc này quá lâu từ khi còn ở tuổi mới lớn. Những quảng cáo dồn dập, những hình ảnh đã được tiêu chuẩn hoá về phụ nữ, những gì người ta bày bán, những lời mọi người nói với tôi (và không nói). Tôi đã ghét bản thân mình quá lâu mà không hề hay biết.

Con gái chỉ mới bắt đầu học tiểu học của tôi đã bắt đầu muốn gầy chứ không muốn béo, nhưng lại thường xuyên đứng lên cân để hi vọng lên được chút ít nào đó vì đã nghe quá nhiều những nhận xét như “Con gầy quá, gầy xấu lắm, phải béo hơn mới đẹp.” Có những cái mâu thuẫn nho nhỏ như thế ngấm vào chúng ta mỗi ngày.

Giờ tôi khá hơn một chút. Có tiến bộ. Còn cần cố gắng nhiều. Đó sẽ là lời nhận xét tôi tự gửi chính mình nếu tôi là một cô giáo đang viết nhận xét cho học viên. Đang nhích như sên còn hơn là không nhích hay đi giật lùi. Nhận ra sai sót thật đau đớn, nhưng không cần phải thế. Hãy gắng đứng lên và đi tiếp.

Tôi tập lại từ những thứ nhỏ, bắt đầu với việc tử tế với chính cơ thể của mình. Đừng chê nó xấu hay không đủ tốt nữa. Đừng trách nó nữa. Tôi không đứng lên cân nữa. Chính tôi cũng nhận được không ít lời chê của những người tôi gặp khi họ nói cơ thể tôi không đủ đẹp, tôi cần phải ăn nhiều, chắc là tôi sợ béo,… Những ý nghĩ phán xét vẫn xuất hiện, nhưng dần ít hơn. Tôi bỏ dần trang điểm – dù tất nhiên chưa thể là tất cả, và tôi cũng không muốn ép bản thân một cách thô bạo làm gì.

Khi nào tiến bộ hơn, lời nói của tôi sẽ có giá trị hơn với bọn trẻ. Đơn giản hơn là sau này khi chúng cần nói chuyện, tôi sẽ có ít nhiều cái này hay cái khác có giá trị để nói với chúng, không đơn thuần là những lời nói suông, những lời mà tôi nên nói, mà là những cái chính tôi trải qua và nhìn thấy, tìm thấy ở bên trong mình.

Tôi yêu bản thân mình còn chưa xong.

Không biết bao giờ tôi sẽ “xong” hơn ở mức chấp nhận được để có thể dám tiếp tục khuyên người khác phải như thế?

Chưa phải năm nay hay năm sau.

Một ngày nào đó.

Chủ nghĩa khắc kỷ – Đừng vô tình giao nộp sự tự do của bạn

Nguồn: Tâm lý học tội phạm

–Chủ nghĩa Khắc kỷ cho 365 ngày–

“Nếu một ai đó tùy tiện đem thân thể bạn trao cho một kẻ qua đường nào đó, thì tự nhiên bạn sẽ cuồng nộ. Vậy thì, tại sao bạn lại không thấy xấu hổ, khi trao cái tâm trí quý giá của mình cho bất cứ ai để họ có thể lạm dụng bạn, khiến bạn rối loạn và bất an?
—EPICTETUS, ENCHIRIDION, 28

Chúng ta theo bản năng biết bảo vệ cơ thể vật lý của mình. Chúng ta không để cho người khác chạm vào ta, xô đẩy ta, kiểm soát nơi ta đi. Nhưng khi nói đến tâm trí, chúng ta lại ít khi nào tự kỷ luật. Chúng ta vô tư dâng nó cho các phương tiện truyền thông xã hội, cho tivi, cho những gì kẻ khác đang làm, đang nghĩ hoặc nói. Chúng ta ngồi xuống bàn làm việc và điều tiếp theo mà bạn biết đấy, chúng ta sẽ lướt web. Chúng ta ngồi với gia đình, nhưng trong vòng vài phút ta đã lôi điện thoại ra xem. Chúng ta đang thư thái ngồi ở công viên, nhưng thay vì nhìn vào bản thân, chúng ta lại đi đánh giá những người đi bộ ngang qua ta.

Chúng ta thậm chí còn không biết mình đang làm chuyện này. Chúng ta không nhận ra chuyện đó khiến ta bị phân tâm, kém hiệu quả và gây lãng phí nhiều biết bao nhiêu. Và tệ hơn nữa là—chẳng có ai gây ra điều này. Hoàn toàn do ta tự chuốc lấy cả.

Đối với các nhà Khắc kỷ, đây là một điều đáng ghê tởm. Họ biết rằng thế giới có thể kiểm soát cơ thể của chúng ta—chúng ta có thể bị ném vào tù hay bị thời tiết hành hạ. Nhưng còn tâm trí thì sao? Nó là của chúng ta cơ mà. Chúng ta phải bảo vệ nó. Họ sẽ khuyên, hãy giữ quyền kiểm soát đối với tâm trí và nhận thức của bạn. Bởi đó là tài sản quý giá nhất bạn có.

Trích The Daily Stoic của Ryan Holiday

#Chủ_Nghĩa_Khắc_kỷ
#Stoic
#Stoicism

Chủ nghĩa Khắc kỷ – Phong cách sống Bản lĩnh và Bình thản

Ngưng hành hạ những người vừa làm mẹ

Nguồn:
Facebook chị Linh Phan
Photo credit @sprit y sol

Đúng vậy, ngưng “hành hạ” chứ không phải chỉ là ngưng phán xét hay đánh giá. Mình nghiêm túc đấy.

Đầu tiên, hãy bàn về giấc ngủ. Bạn có biết ép cho không được ngủ từng là một phương pháp tra tấn đã được sử dụng từ ít nhất 500 năm trước và vẫn còn được sử dụng cho tới ngày nay. Nó được sử dụng phổ biến ở Guantanamo. Sự khác biệt giữa việc tra tấn cho thiếu ngủ ở Guantanamo với những bà mẹ mới sinh đó là: những bà mẹ tự nguyện, ít bị tổn thương một cách có hệ thống và cố ý. Nhưng thực ra, tác động của nó thì như nhau. Tra tấn bằng giấc ngủ được thiết kế để tạo ra những thay đổi tâm lý, được cho là để khuyến khích nạn nhân phục tùng, đánh mất dần ý thức cũng như khả năng nói chuyện.

Thiếu ngủ mãn tính không tốt cho bạn. Nó dẫn tới suy giảm nhận thức, tức giận, cáu kỉnh, lo lắng và thậm chí rối loạn tâm thần. Rối loạn tâm thần ở những bà mẹ mới sinh thì không phổ biến, nhưng nó vô cùng nguy hiểm.

Một trong những ảnh hưởng của việc thiếu ngủ là mất đi phương hướng và cảm giác. Mình từng nghe một người mẹ tâm sự rằng cô ấy không thể ngủ được 3 ngày đầu tiên ngay sau khi sinh, nhưng không ai để ý. Hiện tại, sau hơn 4 tháng, cô ấy đang phải điều trị rối loạn tâm thần.

Thiếu ngủ mãn tính là khi bạn không có cơ hội bù đắp lại giấc ngủ đã thiếu. Bạn cứ thiếu mãi từ đêm này qua đêm khác, khổ sở vì ngủ không đủ giấc. Thiếu ngủ cấp tính là khi bạn mất ngủ một đêm, nhưng ngay sau đó bạn có thể ngủ bù. Ngay cả thiếu ngủ dù là cấp tính thôi, cũng ảnh hưởng rõ rệt tới sức khỏe tâm thần của chúng ta.

Trong một nghiên cứu (https://walkerlab.berkeley.edu/…/Yoo-Walker_CurrBiol_2007.p…), những sinh viên trẻ khỏe mạnh được chia làm 2 nhóm: 1 nhóm thiếu ngủ và 1 nhóm ngủ bình thường. Sau 1 ngày, cả 2 nhóm được xem những bức ảnh buồn bã, tang thương. Các nhà nghiên cứu thấy rằng có sự khác biệt đáng kể trong hoạt động não của 2 nhóm, được đo bằng máy quét MRI. Nhóm thiếu ngủ cho thấy những phản ứng tương tự như phản ứng lo lắng buồn rầu, tiết ra hormone căng thẳng trong não trong khi nhóm còn lại thì có phản ứng cân bằng hơn khi nhìn thấy những bức ảnh trên. Lý do đơn giản là vì ở nhóm thiếu ngủ, khả năng xử lý và điều hòa sự lo lắng đã bị tổn thương.

Có một suy nghĩ khá phổ biến ở mọi người là do lo lắng và trầm cảm mà giấc ngủ bị xáo trộn. Nhưng thực tế thì ngược lại. Chỉ có một mình trong đêm, và những người mẹ liên tục lo lắng: lo lắng cho em bé, cho chính mình, các cảm giác hối hận, tội lỗi, không đủ tốt, những thứ có thể gây tổn thương cho em bé, về việc cho bé ăn, bé ngủ… Và một khi lo lắng xuất hiện, nó lại càng khiến họ trở nên khó ngủ, làm tăng cơ hội trầm cảm và tạo thành một vòng luẩn quẩn.

Đâu có gì lạ khi tỷ lệ lo lắng, trầm cảm, rối loạn tâm thần ngày càng tăng cao. Bởi vì phụ nữ thường sinh con qua đêm, đôi khi không phải 1 mà là 2-3 đêm liền. Họ được đưa vào phòng hộ sinh bận rộn, với đèn sáng choang, nhìn những phụ nữ và em bé khác khóc, những gián đoạn liên tục từ nhân viên y tế và liên tục lo lắng, sợ hãi. Rồi họ được về nhà, với một người chồng cũng rất mệt mỏi. Nhưng bên họ có một em bé cần được sống, và họ cần học cách chăm sóc, nuôi dưỡng. Họ không ngủ. Tiếp tục những ngày sau đó, chồng đã đi làm cả ngày, bà có thể đã bế con cả ngày giúp họ… vậy là họ chấp nhận giữ con ban đêm. Để những giờ thiếu ngủ tăng lên, cứ dồn thêm dồn mãi.

Đâu đó mình không biết, có hình ảnh những bà mẹ vừa sinh được nghỉ ngơi, hồi phục, nằm trên giường, không làm gì khác ngoài việc làm quen với em bé. Họ được cho ăn, tắm rửa, được massage đá nóng… Còn đây là thực tế mà mình biết: những bà mẹ không hề được nghỉ ngơi, họ tiếp tục mọi thứ như bình thường với việc giặt giũ, tập luyện, giảm cân, đi mua sắm, dọn dẹp nhà cửa… (mình là một trong số đó đây vì ở xa gia đình). Các bà mẹ được khuyên HÃY NGỦ ĐI KHI CON NGỦ. Tuy nhiên, điều này thực ra là khá phi thực tế và chưa đủ. Bởi vì một người mẹ không chỉ cần như vậy. Họ cần ăn, cần tắm, thi thoảng cần mặc quần áo tử tế để đi ra ngoài, cần đi khám định kỳ và rất nhiều em bé, chỉ có thể ngủ 20 phút một lần thôi (lại là mình có em bé như thế )). Và nếu như không có chồng san sẻ bớt những đêm dài ôm con, thì thôi, bạn có thể tưởng tượng ra được rồi đấy (mình có chồng giúp nhiệt tình mà đôi khi mệt mỏi vẫn không thể kể được, huống chi những người không được giúp).

Điều buồn là, nhiều người chồng viện cớ phải đi làm cả ngày rồi nên đêm về cần nghỉ ngơi – một lí do nghe chừng thật là chính đáng. Nhưng ai chẳng cần phải làm việc, và một người mẹ “làm việc” với một em bé cả ngày đôi khi còn năng suất và mệt mỏi hơn nhiều việc ngồi gõ máy tính văn phòng. Hãy san sẻ nếu có thể.

Vậy đó, đó là lí do vì sao mình nói rằng hãy ngừng hành hạ những người mẹ. Đừng bỏ qua những vấn đề sức khỏe và tinh thần rồi mong đợi họ sẽ trở lại bình thường sau sinh chỉ vài ngày. HỌ KHÔNG BÌNH THƯỜNG. Những vấn đề họ gặp phải cũng cực kỳ quan trọng. Chúng ta cần coi trọng và đối xử với họ bằng sự tôn trọng nhiều nhất có thể.

Sự thay đổi từ nhận thức là cần thiết. Nhưng chưa đủ. Hãy bắt tay vào làm gì đó ngay bây giờ, ngay hôm nay cho những người mẹ. Hãy chăm sóc họ. Hãy bế con cho họ một lát. Hãy pha cho cô ấy một tách trà hoa cúc hay artiso. Tắt đèn cho cô ấy. Mang thêm cho cô ấy một chiếc gối. Hãy hạn chế người thăm nom vì cô ấy cần ngủ và đang ngủ.
Đừng hỏi “Em bé có ngoan không” mà hãy nói “Em đúng là một bà mẹ tuyệt vời. Em có cần giúp gì không?”.
Đừng hỏi “Em bé có ngủ qua đêm không” mà hãy nói “Em đúng là một bà mẹ tuyệt vời. Em có cần giúp gì không?”
Đừng nói “Làm thế là sai rồi, không tốt cho em bé” mà hãy nói “Em đúng là một bà mẹ tuyệt vời. Em có cần giúp gì không?”

Bởi vì cái giá phải trả cho những hành động và lời nói vô tâm đấy, chính là sức khỏe tâm thần và thể chất của người mẹ.

Cha mẹ thay đổi – Tập 1

Nguồn: Chương trình Cha mẹ thay đổi – Tập 1: Âm thanh của những bản nhạc buồn
xem cùng với suy nghĩ – đúc kết cá nhân của mình qua những gì đã trải qua, đã đọc, đã xem…

Kỳ vọng của cha mẹ:

  • Tương lai của con cái: vừa hạnh phúc vừa thành công
  • Con cái phải trưởng thành, không làm quá vấn đề lên, không làm phiền cha mẹ vì những thứ không đáng

=> Vậy kỳ vọng này có đúng? Cha mẹ có đang làm đúng, tư duy đúng để đạt được kỳ vọng này?

Tư duy chưa đúng của cha mẹ:

  • “Con có thể sẽ mệt mỏi buồn chán trong 20 năm tới, và sau đó con sẽ hạnh phúc.” => Tự nhiên đột ngột hạnh phúc ập đến? => Con người cần được hạnh phúc cả bây giờ và cả trong tương lai
  • Tổn thương về tinh thần chẳng là gì, đừng có làm quá lên, có gì mà phải khóc => Tổn thương về tinh thần có thể tương đương với Bỏng cấp độ 3
  • “Nghe” = “lắng nghe”

Phương pháp kết nối và hướng dẫn cảm xúc – Emotional Coaching

  1. Chờ tới khi đôi bên thực sự bình tĩnh (không chỉ là kiềm chế, mà là chính mình đã tự suy nghĩ và cảm nhận, rồi bình tĩnh trở lại, sẵn sàng lắng nghe – chia sẻ – cảm thông – cùng tìm hướng giải quyết) để tỉnh táo để suy nghĩ một cách lý trí và cảm nhận được cảm xúc
  2. Nhận ra cảm xúc của con và đón nhận cảm xúc của con
  3. Lắng nghe con nói và đồng cảm
  4. Chia sẻ trải nghiệm của bản thân với con
  5. Đưa ra câu hỏi gợi mở để tìm hiểu suy nghĩ và cảm xúc thật sự của con
  6. Gợi ý để đưa ra phương hướng giải quyết (*nên để con tự quyết định và tự tìm ra cách giải quyết, bố mẹ chỉ hỗ trợ, gợi ý)
  7. Thể hiện sự tôn trọng với ý kiến của con

=> Điều quan trọng nhất: Tôn trọng và hỏi ý kiến con cái

Thông tin, kiến thức, tư duy:

  • Những trải nghiệm tổn thương thời thơ ấu nếu diễn ra nhiều lần sẽ khiến não bộ hoạt động kém đi và tăng tỷ lệ tự tử trong tương lai (trí thông minh và trí tuệ cảm xúc thấp)
  • Một cuộc trò chuyện đúng nghĩa = chia sẻ + lắng nghe + cảm thông (cảm xúc + suy nghĩ)
  • 5 nhu cầu về cảm xúc của con người:
    • An toàn
    • Tôn trọng
    • Hiểu và thông cảm
    • Cảm thấy có giá trị
    • Mối quan hệ tích cực
  • Yêu thương -> Chia sẻ -> Hiểu -> Gắn kết -> Mối quan hệ tích cực (hỗ trợ về cảm xúc tích cực cho nhau)
  • Không chỉ cha mẹ cần cố gắng mà con cái cũng cần cố gắng
  • Sống trong môi trường có kết nối và hỗ trợ về cảm xúc -> Não bộ – tư duy – lý trí tốt hơn (thành tích học tập tốt hơn) + trí tuệ cảm xúc tốt hơn (tạo dựng mối quan hệ tốt hơn) -> thành công + hạnh phúc

Quá trình học tiếng Nhật

Dự kiến phương pháp học tiếng Nhật:

  1. Nghe nói
    • 1 tiếng mỗi ngày nghe – nói chủ động
      • Chuẩn bị tài liệu: copy vào điện thoại, drive
        > Tài liệu thú vị: nhạc (幻の命), phim (逃げ恥), video youtube
        > Tài liệu nghe trong sách: Minna (theo từng bài: quyển chính – sách nghe)
      • Nghe: tập trung 1 tài liệu tới khi đạt mục tiêu thì chuyển sang tài liệu khác
        > Nghe
        > Viết transcript ra giấy > đọc, nói/hát
        > Mục tiêu: hát được 100% hoặc nói lại được -> ghi âm lại
        > Nhớ lại thứ đã nghe > viết lại/ghi âm lại
        > Chủ động nhắn tin hỏi sensei, sempai lớp tiếng Nhật
    • Mỗi ngày nghe thụ động mọi lúc, bất cứ khi nào không cần giao tiếp
    • Chú ý:
      • Không nên quá chú trọng học ngữ pháp
      • Dùng tai nghe tối đa 1h, âm lượng tối đa 60% – còn lại là dùng loa ngoài
  2. Tích lũy:
    • Kanji: sử dụng app Kanji Ninja, hằng ngày viết
      • Test lớp cũ (random 10 chữ * x lớp)
      • Bài cũ lớp hiện tại (5 chữ * y bài)
      • Bài mới (5 chữ)
    • Từ vựng – ngữ pháp: sử dụng app xQuestions, hằng ngày:
      • Chuẩn bị bài test mới:
        > Bài test random nhóm (1 nhóm = 10 bài * 10 câu = 100 câu): 10 từ vựng – ngữ pháp
        > Bài test mới: 10 từ vựng – ngữ pháp
      • Làm bài test:
        > Test nhóm cũ (random 10 câu * x nhóm)
        > Test bài cũ nhóm hiện tại (10 câu * y bài)
        > Test bài mới (10 câu)
  3. Đọc dịch lấy kiến thức: 30 phút mỗi ngày
    • Chuẩn bị tài liệu: thứ muốn dịch
    • Dịch, ghi lại tốc độ hằng ngày: bao nhiêu chữ/phút

Quá trình học:

3. Đọc dịch: Tốc độ dịch trung bình: Nhật – Việt 13 ký tự/phút

  • Ngày 23/02/2020:
    • Dịch Nhật – Việt: https://wa3.i-3-i.info/word16152.html (chưa xong)
    • Dịch text + điều chỉnh sắp xếp excel theo trang để nhận diện vị trí text: 458 ký tự Nhật/35ph = 13 ký tự/ph

Gọi thiên thần

Nguồn: Facebook chị Phương Đặng

Khi tôi đắp chăn cho con sáng nay, tôi nhìn thấy chồng tôi, nhìn thấy tôi, nhìn thấy những người lớn đều đã từng là những đứa trẻ. Tôi tự hỏi tại sao chúng ta thương trẻ bé được nhiều vậy, nhưng lại ít thương nhau hơn. Vì chúng ta tin mình lớn rồi, người kia lớn rồi, lớn thì phải tự giải quyết việc này, việc kia. Nhưng nếu bỏ qua việc là người lớn hay trẻ con, thì chúng ta về cơ bản vẫn vậy. Tôi cũng như đứa trẻ, đứa trẻ cũng như tôi.

Khi chuẩn bị ngủ ban đêm, tôi loáng thoáng nghe tiếng vợ chồng căn bên dưới cãi nhau, hay tiếng khóc của đứa trẻ chắc mới chỉ 2 hay 3 tuổi. Ban đầu tôi có những ý nghĩ trách họ. Tại sao tường ở đây cách âm dở vậy? Tại sao họ không thể tử tế với đứa bé hơn? Nhưng rồi tôi thấy chính gia đình mình, chính những ngày mà con đầu của tôi 2 hay 3 tuổi, những ngày tôi căng thẳng và rối bời. Tôi thấy chính mình.

Khi một người bạn tìm đến tôi, kể với tôi rằng chị ấy vừa cãi nhau với chồng, chị ấy đã nức nở khóc, rất buồn bực, ức chế, và có thể là tội lỗi, tôi thấy nỗi buồn của chị ấy, thấy những mâu thuẫn vẫn xảy ra, và tôi thấy chính mình.

Hôm qua tôi đã khóc rất lâu – vì những cơn buồn bực vẫn thi thoáng ghé thăm. Khi những vị khách này tới, họ sẽ khuấy lên những suy nghĩ đã từng xuất hiện và khuếch đại các suy nghĩ này. Hãy tưởng tượng, khi bạn tỉnh táo, bạn có thể đơn giản nghĩ: “Mình cần tập trung làm tốt việc này hơn, như vậy là chưa tốt lắm.” Khi cơn giận tới thăm, nó sẽ biến suy nghĩ đó thành “Mình là đồ tồi tệ, mình thất bại, mình đáng trách, mình không thể làm được việc này.” Hay với một bất đồng thông thường, lúc tỉnh táo, chúng ta có thể nghĩ mình có thể cho việc này thêm thời gian, cân nhắc thêm, trao đổi thêm cho cẩn thận. Nhưng lúc giận, ta sẽ không có khả năng nghĩ như thế nữa. Ta sẽ nghĩ: “Ta không thể giải quyết được việc này, rồi mọi thứ sẽ rối tung, người kia không hề muốn hợp tác, chuyện này thực sự tồi tệ nhất quả đất.”

Mỗi lần như thế, tôi hiểu những gì diễn ra với những đứa trẻ 3 tuổi đang khóc khi lên cơn tam bành, hiểu những gì đang diễn ra với một người vợ đang cãi vã với chồng, hiểu những gì đang xảy ra với đôi vợ chồng ở căn hộ bên dưới, hiểu cách mà các cảm xúc tiêu cực vận hành và chi phối chúng ta. Về cơ bản, chúng ta đều rất giống nhau. Nhưng chúng ta bị lừa phỉnh bởi các giác quan, bởi bề ngoài và dáng vẻ của mọi thứ, bởi sự tách biệt thể chất. Chúng ta tin rằng mình khác người kia, khác con vật đó, khác cái cây đó, càng không phải là đứa trẻ đó, phụ nữ khác đàn ông, trẻ vị thành niên khác trẻ nhỏ,…. Và từ đó chúng ta có sự phân biệt: phân biệt trong cách nhìn nhận và đối xử, đặt cái này cao hơn, cái kia thấp hơn, ưu ái cái này, ghét bỏ cái khác. Và từ đó, sự phân biệt này dập tắt yêu thương.

Khi tôi đứng trước gương ngày hôm qua, những suy nghĩ như “Tôi chẳng thể làm được gì, tôi không thể dựa vào ai, ai giúp tôi đây?” đã xuất hiện. Và đó là lúc tôi nhớ ra tôi có thể gọi các thiên thần. Các thiên thần vẫn tồn tại quanh chúng ta, nhưng họ không thể giúp đỡ chúng ta nếu chúng ta không yêu cầu được giúp đỡ. Lúc đó, tôi đã chật vật cả hai tiếng đồng hồ. Lúc đó, tôi gọi tên thiên thần Hi Vọng. Tôi nức nở thêm 30 giây, và đột nhiên, tôi tự im bặt. Không phải đè nén, không phải gắng dồn nước mắt vào trong. Một sự im lặng xuất hiện, và nguyên nhân không phải là tôi. Tôi biết nó không phải là tôi. Từ miệng tôi tuôn ra một câu không phải của chính tôi: Chờ đã, những suy nghĩ này không có thật, chúng không thật.

Nếu bạn đã từng đọc cuốn Eat, Pray, Love của Elizabeth Gilbert, thì có thể bạn sẽ nhớ chi tiết ở một chương nào đó khi bà ấy kể rằng mình đã tuyệt vọng, lăn lộn trong nhà vệ sinh, nước mắt đầm đìa. Khi ấy, bà ấy mới nhớ ra hãy gọi Thượng đế. Một sự im lặng thần thánh cũng bao trùm bà ấy ngay lập tức, và bà ấy đã làm được một điều thường không thể tự làm được vào lúc đó: bình tĩnh lại ngay lập tức và đi ngủ.

Chúng ta không đơn độc trong thế giới này. Cảm giác đơn độc, tách biệt là một cảm giác giả. Nó không có thật. Mỗi người đều có một thiên thần hộ mệnh luôn ở bên mình. Ngoài ra còn có vô số các thiên thần đại diện cho các phẩm chất tốt đẹp sẵn sàng giúp đỡ chúng ta – ngay khi chúng ta cần – với điều kiện chúng ta tin tưởng ở họ và gọi họ. Mỗi một phẩm chất đều được đại diện bởi một thiên thần.

Giao tiếp với các thiên thần giống như cầu nguyện, hay đơn giản là nói chuyện với một ai đó. Không cần kiểu cách, khuôn mẫu nào cả. Họ vẫn nghe thấy chúng ta, chỉ là phần lớn chúng ta không nghe thấy họ. Nhưng họ giúp chúng ta theo cách của họ, gửi thông điệp qua các tác động nào đó ở môi trường của chúng ta, một con số nào đó, một vật gì đó, một ai đó, một trang sách nào đó,…

Có thể bạn nghĩ tôi nói huyên thuyên. Nếu thế, bạn tạm bỏ qua. Còn nếu trực giác nói với bạn rằng tôi nói thật thì bạn nên thử. Hãy yêu cầu được giúp đỡ, hãy tin tưởng. Bạn không đơn độc, và bạn không phải tự mình giải quyết các khó khăn của mình. Bạn được yêu thương, vì yêu thương là bản chất của vũ trụ.

Tự yêu thương

Nguồn: Facebook chị Phương Đặng

Ta không thể yêu thương người khác nếu ta không yêu thương chính mình. Nếu ta chưa biết yêu thương chính mình, ta sẽ không thể biết yêu thương một người khác, và như vậy, niềm tin rằng mình đã biết yêu thương sẽ chỉ là ngộ nhận. Cha mẹ có thể yêu thương ta, tình yêu thuơng đó có thể cho ta một nền tảng tốt và những năm thơ ấu hạnh phúc. Nhưng họ không thể yêu thương thay ta. Vì tình yêu thương của họ là do khả năng yêu thương của họ. Và khả năng yêu thương đó là cái mà tự họ đã tôi rèn từ bên trong.

Cha mẹ trao được cho con cái từng nào yêu thương, chừng ấy là phần bên trong con người của họ đã được chữa lành, đã được chấp nhận vô điều kiện, đã có được tự do khỏi nỗi sợ, đánh giá, phán xét, so sánh, mong đợi và các chuẩn mực. Đó là nỗ lực của họ, đó là cái họ đã gặt hái. Cha mẹ có thể yêu thương trẻ, nhưng không thể trao lại cho trẻ khả năng yêu thương này.

Vì vậy, cho dù cha mẹ bạn đã yêu thương được bạn bao nhiêu phần và đã làm tổn thương bạn bao nhiêu phần, đây là trách nhiệm của bạn: học yêu thuơng chính mình. Bạn đã lớn, cha mẹ đã làm việc họ phải làm, mọi thứ đã qua. Bạn biết ơn họ, bạn tha lỗi cho họ, bạn học từ họ, cả những thứ họ đã làm tốt, những thứ họ đã làm chưa đúng. Hay nói đơn giản, bạn nhận trách nhiệm với cuộc đời của bạn.

Một số cuốn sách về Chiến tranh biên giới Tây Nam (Khmer Đỏ)

Nguồn: Facebook Phạm Vĩnh Lộc

Series viết về cuộc chiến lớn tiếp theo sau chiến tranh Việt Nam, gọi là chiến tranh biên giới Tây Nam.

Hồi đó nghe tới chiến trường K ai cũng ớn lạnh vì mức độ kinh hãi của nó. Ông thầy đại học của mình vẫn còn đạn trong người chưa được gắp. Bọn Khmer Đỏ ban ngày giả làm dân, ban đêm bộ đội Việt Nam đi vệ sinh thì chúng xách hàng ra chặt đầu. Đâu đâu ở đất Cao Miên cũng xộc lên cảm giác rùng rợn của tử khí.

– Nó đứng bên kia, mình đứng bên này, chỉ cách nhau một quãng. Nó cũng là con người như mình, mà mình không bắn nó thì nó bắn mình.

Không kêu ca

Nguồn: Tự sự của sếp, Copy của Fb Lê Kiên Cường

Đã dấn thân vào con đường làm sếp, điều đâu tiên phải học đó là “không kêu ca”

Tại một trường trung học, một người thầy giáo muốn dạy cho học sinh hiểu về đặc quyền và thái độ xã hội, một khái niệm đôi khi còn khó hiểu với ngay cả người lớn. Ông tổ chức một trò chơi.
Đầu tiên, ông đặt trước bục giảng một thùng rác. Sau đấy, ông yêu cầu tất cả học sinh vo tròn một tờ giấy và ném vào thùng rác ấy:

– Các bạn là đại diện cho các tầng lớp của xã hội. Mỗi người đều có một cơ hội để trở nên giàu có và bước chân vào tầng lớp cao tầng, bằng cách ném cục giấy các bạn có trên tay vào cho bằng được thùng rác này, với điều kiện là bạn phải ngồi yên ở vị trí mình.

Các học sinh bắt đầu ném. Một số sự phàn nàn nhanh chóng xuất hiện, khi họ nhận thấy điều không công bằng của trò chơi này.
Rất nhanh, các em biết rằng những người ngồi bàn đầu là người có kết quả tốt hơn.

– Đấy chính là đặc quyền. Có phải những lời phàn nàn hầu như đều xuất phát từ phía sau không? Và các em cũng có nhận thấy những người ngồi phía trước đều không cảm thấy bận tâm về đặc quyền họ được hưởng không? Họ chỉ quan tâm đến viên giấy mình đã nằm trong thùng rác hay chưa. Đó cũng chính là cách người giàu suy nghĩ, thầy giáo trả lời.

– Các em ngồi đây, nhận được sự giáo dục này cũng chính là một đặc quyền. Chỉ hy vọng, các em hãy sử dụng đặc quyền ấy để phấn đấu đạt được những gì mình thực sự mong muốn, cũng như có cái nhìn bao dung hơn, với những người không được may mắn bằng.

– Các em thấy đấy, một số bạn ngồi khu vực đầu ném ra ngoài, đồng thời một số bạn ở khu vực phía sau nhưng lại ném thắng. Đó có thể là sự may mắn, có thể là biệt tài, như các bạn đang chơi bóng rổ thì sẽ ném tốt hơn. Cuộc sống vốn dĩ cũng vậy, cũng có một số đặc quyền còn vượt trội hơn đặc quyền xuất thân, ví dụ như nhan sắc, trí tuệ hay tài năng chẳng hạn…
Như thế, các em cũng phải hiểu, nếu phải sinh ra ở xuất phát điểm thấp, ngồi ở phía xa hơn và không có một biệt tài gì cả, bắt buộc các em phải cố gắng nhiều hơn, hoặc may mắn nhiều hơn, mới có thể đạt được sự sung túc. Hãy suy nghĩ về xuất thân và giấc mơ của chính mình. Lưu ý, suy nghĩ để cố gắng hơn chứ không phải suy nghĩ để bóp méo giấc mơ lại. Còn riêng những em ngồi bàn đầu, có phải một số em ném không trúng không? Đúng vậy! Các em sinh ra trong môi trường tốt không có nghĩa là các em sẽ có kết thúc tốt. Các em chỉ có xác suất tốt hơn thôi. Mọi rủi ro trong cuộc sống đều có thể sẽ tước đi đặc quyền của em bất kỳ lúc nào… Nhưng, các em biết không, cái đánh mất đi, chắc chắn nhất, đó chính là thái độ của các em. Các em chểnh mảng các em sẽ phải trả giá. Cha mẹ các em có thể lo cho các em ngồi đây học, nhưng họ không thể nào học thay cho các em được. Cuộc đời các em là do các em tự quyết định, các em luôn phải “tự ném” trong tất cả các quyết định sau này, khi các em đã có thể tự lập.

Cả lớp im lặng.
Thầy hỏi tiếp:
– Có bạn nào ngồi ở sau lớp ném trúng vào rổ không?
– Dạ, không ạ!

– Vậy tại sao mỗi lần vào lớp, các em đều cố ngồi thụt về phía sau, đùn đẩy nhau lên bàn đầu? Các cơ hội trong cuộc sống không phải lúc nào cũng đến. Nếu giả sử, hôm nay chiếc rổ này đúng là cơ hội đổi đời thật sự, việc các em cứ rúm ró đằng sau lớp học thế kia, có phải là đã chối bỏ đặc quyền của mình hay không? Mà nếu đúng cái rổ này là cơ hội thật sự, thì nó sẽ không bự như vậy đâu. Cơ hội thật sự trong cuộc sống rất khó tìm. Chúng ta có gần 30 học sinh, cái gọi là vị trí trung tầng của xã hội này cũng có thể chỉ dành cho một vài người trong đây thôi. Hãy luôn mang tâm thế sẵn sàng trong bất kỳ cơ hội được học hỏi nào!

Nào, thôi, bây giờ chúng ta sẽ qua tình huống tiếp theo. Thầy sẽ mang cái rổ này từ phía đầu lớp đi đến giữa lớp. Xong! Các em ngồi bàn đầu có ý kiến gì không?
– Kỳ quá thầy ơi!
– Thế còn các em, thầy mang đến sát bên em thế này, em có cảm giác như thế nào?
– OK! Thầy!

– Đúng đó! Thật ra, bất cứ hình thái xã hội nào cũng đều muốn hướng tới sự phát triển toàn diện hơn. Nhưng muốn và được cần rất nhiều thứ. Họ sẽ dịch chuyển các chính sách để mang lại tổng lợi ích nhiều hơn, theo – cách – họ – nghĩ. Tất nhiên điều đó sẽ tước đi đặc quyền của các tầng lớp khác. Có hai điều cần lưu ý. Điều đầu tiên, khi gặp bất kỳ sự kiện nào sau này, các em hãy cẩn thận với động cơ của họ. Khi một tầng lớp mất đi quyền lợi, hay cảm thấy không xứng với thứ mình nhận, cách nhìn nhận của họ sẽ rất tiêu cực. Đừng để sự tiêu cực ấy cuốn mất bản thân mình đi. Bài học thứ hai, là chính thầy. Thầy chỉ dạy các em Toán, thầy không phải là nhà tâm lý học, nhân chủng học, phân loại học, địa hình học gì gì đó. Thầy mang rổ thầy đến đây là bởi vì thầy chỉ thấy đây là nơi phù hợp nhất. Có thể là do thầy thấy anh này đẹp trai, cô này đẹp gái, con bé này đi học đầy đủ, hay thằng này hay lau bảng cho thầy. Thầy cư xử hoàn toàn cá nhân. Thầy bước đến đây là do suy nghĩ và nhận thức thầy là đến đây. Sự phản đối của mấy đứa trên kia, thầy vốn không quan tâm. Thế, các em có nên dựa vào thầy không?

– Thật ra, “Ai từ bỏ tự do để đổi lấy an toàn là người không xứng đáng được tự do và cũng không xứng đáng được an toàn.” (Benjamin Franklin). Tự cường bản thân vẫn chính là phương pháp đúng đắn nhất. Đúng, quyết định của thầy vẫn có ảnh hưởng rất lớn đến các em! Nhưng không có nghĩa là các em hoàn toàn bị động với thầy. Các em có thể xun xoe nịnh nọt thầy, các em cũng có thể luyện kỹ năng “bắn rổ ba điểm”. Các em có thể ở lại. Các em có thể rời đi. Làm rắn, làm đại bàng, hay làm bọ chét trên thân đại bàng cũng được, thì các em cũng đã có cơ hội leo lên đỉnh. Chứ nếu mãi mãi bị động, mãi mãi phụ thuộc, e rằng rất khó! Vẫn là lưu ý, đã là tự chủ thì phải tự chủ trong tâm trí, tự chủ bằng tri thức của chính mình. Đừng vì một ý kiến phiến diện cá nhân mà quyết định, kể cả đó là ý kiến của thầy.

Hãy chữa lành cho chính mình

Nguồn: Facebook chị Phương Đặng và trang Uplift Connect

Family dysfunction rolls down from generation to generation, like a fire in the woods, taking down everything in its path until one person in one generation has the courage to turn & face the flames… That person brings peace to their ancestors & spares the children that follow 💞

Via Kirimoana Te Heuheu

“cái mà bạn chữa lành cho chính bạn, bạn chữa lành cho cả gia đình bạn sau này (tức đời con, đời cháu, tuốt tuột về sau).”

Design a site like this with WordPress.com
Get started