Câu chuyện dạy con của một bà mẹ người Mỹ

Nguồn: Sưu tầm (copy từ post của Phuong Vy Idol)

Con trai tôi du học, sau khi tốt nghiệp thì định cư tại Mỹ, và đã kiếm cho tôi cô con dâu người Tây tên Susan. Hiện giờ, cháu trai Peter đã 3 tuổi. Mùa hè năm nay, con trai đăng ký visa “thăm người thân”. Thời gian 3 tháng tôi lưu lại Mỹ, con dâu Tây Susan có cách giáo dục con cái làm tôi đây – người mẹ chồng – phải đại khai nhãn giới.
Không ăn thì cứ nhịn đói

Mỗi buổi sáng, sau khi Peter thức dậy, Susan để phần ăn sáng lên bàn và bận rộn làm việc khác. Peter sẽ tự mình leo lên chiếc ghế, uống sữa, ăn bánh sandwich, sau khi ăn no, nó sẽ tự về phòng của mình, tự tìm quần áo trên tủ, rồi tự lấy giày, tự mình mặc lên. Bất kể chỉ mới 3 tuổi thôi, vẫn chưa phân biệt rõ ràng mặt trái hay mặt phải của bít tất, giày trái hay giày phải.

Có một lần, Peter lại mặc ngược chiếc quần lên người, tôi vội vàng chạy đến muốn thay lại cho cháu, nhưng đã bị Susan cản lại. Nó nói, nếu cảm thấy không thoải mái tự cháu sẽ cởi ra, và mặc lại; nếu nó không cảm thấy không có gì là không thoải mái, vậy thì tùy. Và nguyên ngày đó, Peter mặc cái quần ngược đó chạy tới chạy lui, Susan như không thấy gì hết.

Một lần nữa, Peter ra ngoài chơi với cháu nhà hàng xóm, chưa được bao lâu thì nó chạy thở hổn hển về đến nhà, nói với Susan: “Mẹ ơi, Lusi nói cái quần của con mặc ngược rồi, đúng không? Lusi là con nhà hàng xóm, năm nay 5 tuổi. Susan mỉm cười nói: “Đúng vậy, con có muốn mặc lại không?” Peter gật gật đầu, tự mình cởi quần ra, xem tỉ mỉ rồi, bắt đầu mặc lại. Từ lần đó về sau, Peter không bao giờ mặc ngược quần nữa.

Tôi đã không kiềm được mà nhớ lại, cháu gái ngoại của tôi lúc 5 – 6 tuổi chưa biết dùng đũa, lúc học tiểu học còn chưa biết cột dây giày, và bây giờ đang theo trung học dạng ký túc xá, mỗi cuối tuần là đem một đống quần áo dơ về nhà.

Có một buổi trưa, Peter giận dỗi, không chịu ăn cơm. Susan la rầy mấy câu, Peter giận hờn đẩy khay cơm xuống đất, thức ăn trên khay rớt đầy trên đất. Susan nhìn Peter, giọng nói nghiêm khắc: “Xem ra con đúng là không muốn ăn thật! Nhớ lấy, từ giờ đến sáng mai, con không được ăn gì hết.” Peter gật gật đầu, kiên quyết trả lời: “Yes!” Và tôi chợt cười thầm, hai mẹ con này cứng đầu như nhau!

Buổi chiều, Susan bàn với tôi, nhờ tôi nấu cho bữa tối. Tôi lại thầm nghĩ, nhất định Susan thấy sáng nay cháu không ăn gì hết, nên muốn buổi tối cháu ăn ngon và nhiều hơn. Tôi bèn trổ tài nấu ăn, làm món sườn chua ngọt mà Peter thích nhất, món tôm, và còn dùng mì Ý để làm món mì kiểu Việt Nam mà Peter rất thích, người nhỏ nhỏ như thế mà có thể ăn được một tô lớn.

Bắt đầu bữa cơm tối, Peter vui mừng nhảy lên ghế ngồi. Susan đến lấy đi dĩa và nĩa của con, nói: “Chúng ta giao ước rồi phải không, hôm nay con không được ăn gì hết, chính con cũng đồng ý rồi đó”. Peter nhìn nét mặt nghiêm túc của người mẹ, “òa” lên khóc, vừa khóc vừa nói: “Mẹ ơi, con đói, con muốn ăn cơm”. “Không được, nói rồi là phải giữ lời”. Susan không một chút động lòng. Tôi thấy đau lòng muốn thay cháu cầu xin, nói đỡ lời dùm, nhưng thấy ánh mắt ra hiệu của con trai tôi. Nhớ lại lúc mới đến Mỹ, con trai có nói với tôi: “Ở nước Mỹ, lúc cha mẹ giáo dục con cái, người ngoài không nên nhúng tay, bất kể là trưởng bối cũng không ngoại lệ”. Không còn cách nào, tôi chỉ còn giữ im lặng mà thôi. Bữa cơm đó, từ đầu đến cuối, Peter tội nghiệp chỉ ngồi chơi với chiếc xe mô hình, mắt trừng trừng nhìn ba người lớn chúng tôi ăn như hổ đói. Đến đó tôi mới biết dụng ý của Susan khi nhờ tôi nấu. Tôi tin rằng, lần sau, trong lúc Peter muốn giận hờn quăng liệng thức ăn, nhất định sẽ nghĩ đến kinh nghiệm bụng đói nhìn ba mẹ và bà nội ăn cao lương mỹ vị. Bụng đói không dễ chịu tí nào, huống chi là đối mặt với món mình thích ăn.

Buổi tối, tôi và Susan cùng đến chúc Peter ngủ ngon. Peter cẩn thận dè dặt hỏi: “Mẹ ơi, con đói lắm, giờ con có thể ăn món Việt không?” Susan mỉm cười lắc đầu, kiên quyết nói: “Không!”. Peter nuốt nước miếng, lại hỏi: “Vậy để con ngủ dậy rồi khi mở mắt con được ăn chứ?” “Đương nhiên được rồi”, Susan thật dịu dàng khẽ đáp. Peter đã cười tươi hẳn ra.

Sau bài học này, Peter rất tích cực ăn cơm, nó không muốn vì “tuyệt thực” mà lỡ bữa ăn ngon, và chịu cực hình bụng đói. Mỗi lần nhìn thấy Peter ngoạm từng phần lớn thức ăn, lúc miệng và mặt dính đầy thức ăn, tôi lại nhớ đến cháu ngoại, hồi bằng tuổi Peter; mấy người cầm tô cơm đí theo sau đuôi nó, dỗ dành, mà nó còn chưa chịu ngoan ngoãn ăn, mà còn ra điều kiện: ăn xong chén cơm mua một kiện đồ chơi, ăn thêm một chén thì mua thêm một kiện đồ chơi…

Ăn miếng trả miếng

Có một lần, chúng tôi dắt Peter ra công viên chơi. Rất nhanh, Peter đã cùng hai cô bé chơi nấu ăn với nhau. Cái nồi nhỏ bằng mủ, cái xẻng nhỏ, cái thau nhỏ, những cái chén nhỏ xếp đầy trên đường. Bất ngờ, Peter tinh nghịch cầm cái nồi bằng nhựa lên, đập rất mạnh lên đầu một cô bé. Cô bé bần thần một lúc trước khi oà khóc thật lớn. Cháu gái kia thấy tình hình vậy cũng òa khóc theo. Đại khái, Peter cũng không nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng như vậy sẽ xảy ra, đứng qua một bên, trợn mắt nhìn. Susan đi tới. Sau khi hiểu được đầu đuôi sự việc, nó không quát nạt một tiếng, cầm lấy cái nồi ấy, gõ mạnh một cái lên đầu Peter. Peter không phòng bị, té ngã xuống bãi cỏ, khóc nức nở. Susan hỏi Peter: “Đau không? Lần sau có còn làm thế nữa không?” Peter vừa khóc vừa lắc đầu. Tôi tin rằng, lần sau nó sẽ không làm thế nữa. (Phần này mình in nghiêng để màu xám vì mình không đồng ý với hành động này)

Cậu của Peter tặng cho cháu một chiếc xe đạp nhỏ, Peter rất thích, khư khư giữ làm bảo bối không cho ai đụng vào. Lusi cô bé trong xóm, là bạn thân của Peter, đã mấy lần thỉnh cầu Peter cho chạy thử chiếc xe nhỏ này, Peter không đồng ý. Một lần, mấy cháu đang chơi chung với nhau, Lusi thừa lúc Peter không để ý, lén lén nhảy lên chiếc xe và đạp mau đi. Khi biết ra, Peter rất phẫn nộ, đến méc mẹ.

Susan đang ngồi nói chuyện và uống café với mẹ của những đứa nhỏ kia, liền mỉm cười trả lời con: “Chuyện của chúng con thì chúng con tự giải quyết, mẹ không xen vào được.” Peter bất lực quay đi. Một lát sau, Lusi chạy chiếc xe về. Vừa thấy Lusi, Peter lập tức chạy tới đẩy bạn té xuống đất, giật lại chiếc xe. Lusi ngồi bệt dưới đất, khóc ré lên. Susan ẵm Lusi dậy và dỗ dành một lát. Rất nhanh sau đó Lusi đã chơi vui vẻ lại với những bạn còn lại. Peter tự mình chạy xe tới lui một lát thì cảm thấy hơi nhàm chán, nhìn thấy những bạn kia chơi thật vui vẻ với nhau nên nó muốn tham gia chung. Nó chạy tới chỗ Susan, lầu bầu thưa: “Mẹ, con muốn chơi với Lusi và tụi nó”.

Susan không đả động gì và trả lời: “Con tự kiếm mấy bạn ấy vậy!” “Mẹ ơi, mẹ đi với con nhen”, Peter thỉnh cầu. “Chuyện này không được rồi, lúc nãy con đã làm cho Lusi khóc, giờ con lại muốn chơi với mọi người, vậy con phải tự đi giải quyết vấn đề”. Peter leo lên chiếc xe và chạy từ từ đến chỗ Lusi, lúc gần đến chỗ, thì nó lại quay ngược đi. Chạy tới lui mấy vòng như vậy, không biết từ lúc nào mà Peter và Lusi lại vui vẻ với nhau, hợp thành nhóm ồn ào.

Dạy dỗ chăm nom con cái là chuyện của cha mẹ

Song thân Susan biết tôi đang ở Mỹ, nên lái xe từ California đến thăm chúng tôi. Nhà có khách tới, Peter rất hào hứng, chạy lên chạy xuống. Nó lấy cái thùng đựng đầy nước, rồi xách đi tới đi lui trong nhà. Susan cảnh cáo nó mấy lần rồi, rằng không được làm nước văng lung tung trong nhà. Peter để ngoài tai. Cuối cùng Peter đã làm nước đổ hết ra nền. Chưa thấy mình làm sai, Peter còn đắc ý dẫm đạp lên vũng nước, làm ướt hết quần áo.

Tôi lập tức chạy đi lấy cây lau nhà để dọn dẹp. Susan giật lại cây lau nhà và đem đưa cho Peter, nói với nó: “Lau sàn cho khô, cởi đồ ướt ra và tự mình giặt sạch”, Peter không chịu vừa khóc vừa la. Susan không nói thêm lời nào, lập tức kéo nó đến phòng trữ đồ, đóng chặt cửa lại. Nghe từ bên trong tiếng khóc hoảng sợ của nó, tim tôi đau thắt lại, rất muốn chạy đến ẵm cháu ra. Bà ngoại của Peter lại cản tôi, nói: “Đó là chuyện của Susan”.

Một lát sau, Peter không khóc nữa, nó ở trong phòng trữ đồ hét thật lớn: “Mẹ ơi, con sai rồi!” Susan đứng ở ngoài hỏi: “Thế giờ con biết phải làm gì chưa?” “Con biết”. Susan mở cửa ra, Peter chạy từ phòng trữ đồ ra, nước mắt đầy mặt. Nó cầm cây lau nhà cao gấp đôi nó ra sức lau cho khô sàn nhà. Sau đó tự cởi quần áo dơ ra, xách trên tay, trần truồng chạy vô nhà tắm, hí hửng giặt đồ. Ông bà ngoại của nó nhìn vào thái độ kinh ngạc của tôi, thích thú mỉm cười. Sự việc này làm tôi cảm động vô cùng. (Đoạn in nghiêng màu xám này mình cũng không đồng tình)

Ở rất nhiều gia đình Trung Quốc, cha mẹ giáo dục con cái thì thường phát sinh vấn đề “đại thế chiến”. Trẻ luôn luôn được ngoại nuông chiều, nội thì can ngăn, vợ chồng cãi nhau, gà bay chó chạy.

Sau này, tôi và ông bà ngoại của Peter trong khi trò chuyện có nhắc đến chuyện này, một câu họ nói đã gây ấn tượng sâu sắc cho tôi: “Con trẻ là con cái của cha mẹ chúng, trước tiên phải tôn trọng cách giáo dục của cha mẹ”.

Đứa bé tuy còn nhỏ, nhưng thường mang tính nghịch ngợm bẩm sinh. Nếu quan sát thấy các thành viên trong gia đình có mâu thuẫn, nó sẽ nhạy bén lợi dụng sơ hở. Việc này không cải thiện hành vi của nó, và chẳng ích lợi gì cho nó. Ngược lại còn làm cho vấn đề càng nghiêm trọng hơn, thậm chí còn gây ra những vấn đề khác.

Ngoài ra, nếu các thành viên trong gia đình xung đột, không khí gia đình không hòa thuận, trẻ sẽ có cảm giác bất an, sự phát triển tâm lý của nó sẽ bị ảnh hưởng bất lợi. Cho nên, dù ông bà cha mẹ bất đồng về cách giáo dục con cháu, hay là vợ chồng có quan niệm giáo dục khác nhau, cũng không nên để lộ sự mâu thuẫn trước mặt con cái. Ông bà ngoại của Peter ở lại một tuần và chuẩn bị về Cali. Hai ngày trước khi đi, ông ngoại của Peter rất nghiêm túc hỏi con gái mình: “Peter muốn chiếc xe đào đất, ba có thể mua cho nó chứ?”. Susan suy nghĩ rồi nói: “Ba mẹ lần này đã mua cho nó đôi giày trượt băng làm qùa rồi. Đợi đến Noel ba hãy mua chiếc xe đó cho nó!”

Tôi không biết ông ngoại của Peter nói như thế nào với thằng nhóc này, mà sau đó tôi dắt cháu đi siêu thị, nó chỉ tay vào món đồ chơi, khoe: “Ông ngoại nói, đến Noel sẽ mua tặng cháu cái này” với giọng thích thú và mong đợi.

Susan nghiêm khắc với con như vậy nhưng Peter lại yêu thương mẹ hết mực. Khi chơi ở ngoài, cháu hay thu thập một số hoa lá mà cháu cho là đẹp rồi trịnh trọng tặng mẹ. Người ngoài tặng quà cho cháu, cháu luôn gọi mẹ cùng mở quà; có thức ăn ngon, cháu luôn để phần một nửa cho mẹ.

Nghĩ đến nhiều đứa trẻ coi thường và lạnh nhạt đối xử đối với cha mẹ, tôi không thể không kính phục cô con dâu Tây này của tôi. Theo tôi, cách giáo dục con cái của bà mẹ Phương Tây này rất xứng đáng để các bà mẹ Phương Đông như tôi học theo…

Lựa chọn của linh hồn

Nguồn: Facebook chị Phương Đặng

Con cái chúng ta không thuộc về chúng ta.

Con cái chúng ta, cũng như chúng ta, đã sinh ra từ rất, rất lâu rồi. Cơ thể chỉ là hình hài vật chất, là phương tiện của chúng ta ở thế giới này.

Con cái của chúng ta, cũng như chúng ta, mỗi linh hồn đã có một quá trình phát triển và sẽ còn tiếp tục phát triển. Hành trình này là riêng biệt, khác biệt với từng linh hồn. Nhưng không ai đơn độc cả.

Những linh hồn gần gũi nhau ở kiếp sống này đã gần gũi và yêu thương nhau qua rất, rất nhiều kiếp sống.

Ngày còn trẻ hơn rất nhiều, một người bạn nói với tôi rằng “Thật đáng tiếc vì chúng ta không ai được lựa chọn bố mẹ.” Tôi không rõ tại sao tôi lại nhớ câu nói này tới như vậy. Tôi còn nhớ chính xác người bạn này nói câu nói này khi chúng tôi đang đi xe máy qua một cái hồ.

Cho tới hôm nay, tôi được biết: mọi linh hồn luôn luôn được chọn cha mẹ trước khi sinh ra. Các linh hồn trưởng thành đã phát triển cao hơn thì thường lựa chọn sáng suốt hơn: họ chọn được những người cha, mẹ sẽ giúp họ trên hành trình phát triển của linh hồn. Còn các linh hồn phát triển ở mức thấp hơn thường mắc nhiều lỗi hơn khi lựa chọn.

Ở thế giới này, chúng ta thường cho rằng cha mẹ có trách nhiệm dạy dỗ con cái, con cái có trách nhiệm lắng nghe và học hỏi từ cha mẹ. Về sau này, tôi được biết rằng có những sự sắp xếp nhất định trong từng mối quan hệ để linh hồn học hỏi. Đây là các thử thách để linh hồn vượt qua. Vượt qua được thì phát triển cao hơn, mà chưa vượt qua được thì sẽ phải học lại, học tiếp. Do một phần tính chất của các mối quan hệ là thử thách, con cái sẽ tạo những thử thách cho cha mẹ, cha mẹ sẽ tạo những thử thách cho con cái.

Giả sử một đứa trẻ có một người cha thô bạo và dễ mất kiểm soát về hành vi khi giận dữ. Theo cách nhìn thông thường, ta sẽ cho rằng người cha là người xấu hoặc kém cỏi về đạo đức, còn đứa trẻ là nạn nhân, hết sức đáng thương. Nhưng về mặt tâm linh, người cha là bài học cho đứa trẻ. Nếu đứa trẻ học tốt và vượt qua, nó sẽ vẫn yêu thương được cha nó và rút kinh nghiệm cho chính nó để không còn lặp lại những lỗi lầm như cha trong quan hệ với đứa trẻ sẽ là con nó sau này.

Giả sử một đứa trẻ cứ liên tục thách thức, chống đối lại cha mẹ, muốn khác đi so với ý muốn cha mẹ, bất kể cha mẹ có ý muốn gì. Thông thường, người ta có thể cho rằng đứa trẻ này hư, bố mẹ là người đáng thương vì đã ngẫu nhiên sinh ra đứa như vậy. Nhưng không có một sự ngẫu nhiên nào ở đây. Đứa trẻ chính là bài học cho cha mẹ. Nếu cha mẹ còn chống lại, còn muốn tìm cách thay đổi nó, phủ nhận nó và bất mãn với mối quan hệ, thì cha mẹ chưa chịu học.

Hãy ngẫm xem bài học mà bạn có trong từng mối quan hệ là gì: với con của bạn, bạn đời của bạn, bố mẹ của bạn, bố mẹ chồng của bạn, anh chị em của bạn,…

Các linh hồn đều đã được giao và nhận các vai trò này để giúp nhau tiến hoá.

Hãy đón nhận các thử thách và vững tin để vượt qua.

Mọi cảm hứng chỉ được khơi dậy SAU KHI bạn bắt tay vào làm

Nguồn: Giấy House

CORONA LIỆU CÓ ĐÁNG SỢ BẰNG LƯỜI-LÀM-QUÁ ?

Hiện nay, VIRUS CORONA đang gây ảnh hưởng tiêu cực không chỉ với sức khỏe con người mà “đóng góp” một phần không nhỏ vào việc bùng phát mạnh mẽ của VIRUS LƯỜI với thế hệ trẻ.

“Thôi đang có virus nghỉ trước đã”
“Bây giờ bệnh dịch như thế, chả dám học nữa đâu”
“Sau dịch rồi làm cũng không muộn”
“Bài tập bây giờ quan trọng gì nữa, tránh dịch là trên hết”

Mỗi ngày chỉ với MỘT LÍ DO DUY NHẤT khiến bạn trì hoãn lại mọi hoạt động học tập, làm việc – ĐƠN GIẢN CHÍNH LÀ CORONA.

Hà Nội đã có thông báo chính thức cho học sinh, sinh viên nghỉ hết tháng 2. Liệu trong suốt 3 tuần vừa qua được nghỉ tránh dịch, bạn đã làm được những gì có hiệu quả?
Làm hết số bài tập Tết bị bỏ dở, dồn lại ? Làm thêm được mấy đề ôn thi IELTS, đề thi đại học hay đơn giản nhất là tân trang lại khu học tập, dọn dẹp chính căn phòng của mình?
Thay vào đó tâm lí của các bạn trẻ vẫn còn dư âm bay bổng, vui chơi của dịp Tết, “THÁNG GIÊNG LÀ THÁNG ĂN CHƠI”, chơi chưa hết mà dịch lại bùng phát, vậy là lại được chơi tiếp. Bài tập lại dồn, bao nhiêu kế hoạch bạn để hết dịch rồi làm? Một ngày 24 tiếng, bạn ngủ hết 12 tiếng, thời gian còn lại là ăn, “phè phỡn” nằm lướt Facebook, check Instagram, Youtube rồi lại đi tìm phim mới đang hot, vậy là HẾT NGÀY!

Máy bay DELAY còn có thể hợp lý? Vậy bạn DELAY để sống ngược về ngày hôm qua chăng? Thực tế, mọi cảm hứng chỉ được khơi dậy SAU KHI bạn bắt tay vào làm.
Hãy thử một số chiến thuật “ĐÁNH LỪA” não của mình làm một số việc mà nó không muốn làm. Có một số người đã gọi chiến thuật này là “NGUYÊN LÝ LÀM MỘT VIỆC GÌ ĐÓ”. Nguyên lí này đơn giản ở chỗ: Nếu bạn muốn làm một việc gì đó, bất kì việc gì, hãy bắt tay vào làm ngay bây giờ NHƯNG bạn nên bắt đầu làm từ phần việc đơn giản. Khi bạn chia nhỏ vấn đề ra làm, bên trong sẽ tạo đà thúc đẩy, khiến bạn có cảm hứng làm tiếp.

MỘT VÍ DỤ RẤT ĐƠN GIẢN: Bạn phải hoàn thành một đề toán, câu a bài 1 luôn là câu ĐƠN GIẢN NHẤT và bạn đã làm được câu a rồi, tự nhiên bạn đọc tiếp đến câu b, KHÓ HƠN câu a một chút nhưng bạn vẫn nghĩ được ra hướng làm, cứ vậy bạn sẽ hoàn thành bài 1. Kì lạ thay, khi bạn đã làm được MỘT BÀI, thì MƯỜI BÀI hay cả MỘT ĐỀ TOÁN còn lại cũng sẽ trở nên đơn giản.

Khi bạn càng cố gắng quyết tâm “MÌNH PHẢI CHĂM CHỈ”, thì bạn sẽ chỉ càng LƯỜI đi thôi. Giống như cái cách bạn nghĩ đến CRUSH vậy, càng quên sẽ càng nhớ. Bạn hãy thử áp dụng định luật “ĐÁNH LỪA” não mình ngay từ bây giờ, biết đâu bạn còn có thể “đánh lừa” được cả trái tim crush thì sao ?

VIRUS CORONA Việt Nam còn không sợ thì VIRUS LƯỜI có là vấn đề gì?

Nkđs3: Lam Mộc Kỷ Vol.1 – Hội thề Lũng Nhai – tr84 ~ 89

Đọc ngày 25/03/2020

1. Tìm hiểu trên wiki về Trương Phụ:

  • Tự là Văn Bật -> lý do trong truyện có lệnh bài khắc chữ Văn
  • Tướng giỏi của nhà Minh, được tin dùng qua nhiều đời vua. Đoạn bị triệu về theo wiki viết thì không phải là “bị”
  • Khi An Viễn hầu Liễu Thăng bại trận tử vong năm 1427 tại núi Mã Yên, Lạng Sơn, Minh Tuyên Tông triệu tập đại thần nghị sự, ý muốn bỏ Giao Chỉ (Đại Việt). Trương Phụ phản đối nhưng không thành
  • Khi Lê Lợi khởi nghĩa, tác giả Sun Laichen cho rằng ông cũng học hỏi từ cách cầm quân của Trương Phụ
  • Đối với người Việt: vô cùng tàn bạo

2. Đôi mắt

Hic, hồi đầu nghĩ đó là mắt Lê Lợi, oai phong uy hùng, nhưng mà đến hiện tại thì hình như đó là đôi mắt gian xảo quỷ quyệt của Mã Kỳ 😅 Cả mặt mà chỉ nhìn mỗi đôi mắt nó khác thật 😅

Hôm nay sẽ nhìn lại một chút xem có ra mắt ai khác nữa không 😅

Tình yêu của các em bé

Nguồn: Koi Kindergarten

Bé nhà bạn có 1 món đồ chơi ưa thích không?
Bé nhà bạn có 1 bộ quần áo gắn bó không?
Bé nhà bạn có 1 đôi dép bạn thân không?

Ở Koi có bạn 1 tuần 5 ngày đi học thì anh chàng này mặc bộ đồ cảnh sát giao thông mất 4 buổi. Bố anh ấy còn làm cho anh ấy 1 bộ đàm bằng gỗ, một cây súng ngắn bằng giấy và 1 cái thắt lưng bằng dây len. Anh rất tự hào khi đi học.

Có anh chàng kia thì vô cùng thích đôi dép loẹt quẹt của mình, anh ấy đi dự các sự kiện lớn nhỏ với bố mẹ cũng loẹt quẹt đi đôi dép gần đứt, anh ấy đi chơi đâu cũng loẹt quẹt đôi dép ấy. Khi đôi dép rách, anh ấy tiếc đứt ruột.

Lại có cô bạn nhỏ, mẹ làm cho em búp bê vải, ngày nào em cũng nâng niu mang đi học, rất nâng niu. Cô bạn nhỏ còn địu em búp bê đi chơi khắp nơi.

Rồi có cô nàng đi học được cô giáo tết tóc cho, cô nàng về nhà nhất định không chịu gội đầu hay tháo tóc, sáng hôm sau đến lớp với mái tóc tết từ hôm qua..nhưng xù tù mù.

Ôi, các em bé Koi! Ôi, thế giới của tất cả các em bé! Thật kỳ diệu 

Người lớn chúng ta nên làm gì cho các em nhỉ ^^

Phản ứng trước cơn cộc cằn của con

Nguồn: Mầm Nhỏ

Hầu hết cha mẹ sẽ không khỏi lo lắng và băn khoăn khi chứng kiến những lời nói, hành vi ứng xử thô lỗ, cộc cằn của con. 🤔 Dưới góc độ tâm lý, những phản ứng tiêu cực như nói năng vô lễ với người lớn là hành vi khá thường gặp ở trẻ, nhất là khi trẻ gặp phải những điều căng thẳng, bức xúc nhưng vì non nớt nên chưa biết cư xử sao cho hợp lý.

💞 Trong gia đình, bố mẹ là người gần gũi, quan tâm đến mọi mặt đời sống của trẻ. Do đó, trẻ cũng được sống thật nhất với những cung bậc tình cảm của mình. Tuy nhiên không vì thế mà bố mẹ phải cố chịu đựng hành vi thô lỗ của con, bởi điều đó sẽ cản trở việc thiết lập các mối quan hệ bạn bè của trẻ.

Nếu bố mẹ không giúp con nhận thức và kiểm soát kịp thời, chính trẻ là người bị tổn thương nhiều nhất vì không ai dám đến gần một người quá cộc cằn.

✅ Luôn nghiêm khắc và dứt khoát
Khi trẻ có những lời nói và hành vi lỗ mãng xúc phạm người khác, hãy gọi trẻ đến trao đổi thẳng thắn, yêu cầu trẻ đứng đối diện với mình, giải thích cho trẻ hiểu hành vi dễ nổi nóng, hay la lối trong ứng xử và nói hỗn hào sẽ khiến cho người khác buồn lòng.

Luôn nhắc nhở để trẻ hiểu “không ai muốn nghe những lời chói tai”. Sau đó, bình tĩnh mà nghiêm khắc nói với trẻ rằng: “Cách con phản ứng vừa rồi là hành vi thiếu lễ độ, bất kỳ ai chứng kiến đều rất bực bội và thất vọng. Nếu con còn tiếp tục cách ứng xử thô thiển đó, mọi người sẽ xa lánh con!”

✅ Dạy trẻ hiểu rằng trong cuộc sống phải biết tôn trọng mọi người
Trước hết, bản thân bố mẹ cũng phải luôn tôn trọng trẻ, không dùng cách nói năng mỉa mai, coi nhẹ hay khinh thường trẻ. Nên nhớ rằng là con người ai cũng có lúc nóng nảy, bức xúc. Trẻ em cũng vậy, nhất là khi khả năng kiềm chế bản thân của chúng còn non nớt.

Đặc biệt, trẻ rất dễ phản ứng thô bạo, nói xấc xược khi chúng cảm thấy ức chế, thất vọng. Cảm xúc này sẽ trôi qua mau nếu chúng nhận được sự yêu thương và giáo dục kịp thời đúng mực của cha mẹ và người thân.

Do vậy, dù phê bình trẻ cũng phải dùng những lời lẽ nhã nhặn, với thái độ ôn hòa, lịch sự. Điều quan trọng là phải chỉ ra cho trẻ biết hành vi của trẻ trái với chuẩn mực ở chỗ nào.
Không nên nhiếc móc trẻ nặng lời, không nên dùng đòn roi để răn đe. Làm vậy trẻ sẽ càng thêm tức tối mà bướng bỉnh, ương ngạnh, khó bảo.

✅ Dạy con kiểm soát cảm xúc và hành vi
Thường trẻ phản ứng thô lỗ do chúng chưa biết cách bộc lộ một cách hợp lý, chính xác điều mình muốn nói hoặc trẻ đang ở trong trạng thái căng thẳng, khó chịu. Nhưng cũng có thể trẻ muốn gây sự nhằm lôi cuốn sự chú ý quan tâm từ người lớn.
Do vậy, bố mẹ cần sát sao hơn đến đời sống tinh thần của con, kiên nhẫn giúp con rèn kỹ năng diễn đạt mong muốn bằng một thái độ từ tốn; kỹ năng biết lắng nghe và thấu hiểu người khác; kỹ năng lựa chọn cách ứng xử cho hợp đối tượng…

✅ Uốn nắn trẻ từng bước một
Đối đáp, đôi co với trẻ lúc chúng đang có những hành vi xấc xược, vô lễ chỉ như đổ thêm dầu vào lửa. Ngược lại, nếu bạn cho qua hành vi hỗn láo của trẻ cũng là phản giáo dục.

Bố mẹ hãy bình tĩnh để cho trẻ nguôi ngoai qua cơn tức tối, sau đó bảo trẻ nói ra những điều ấm ức, sẵn sàng nghe trẻ thổ lộ những nỗi bức xúc của mình. Hãy làm cho trẻ hiểu rằng bạn luôn ở bên cạnh con, giúp con tháo gỡ những băn khoăn trong cuộc sống.

Nhắc nhở cho trẻ biết rằng: “Dùng những cách ứng xử thô thiển không bao giờ là cách hay để giải quyết được vấn đề, mà có khi còn làm cho sự việc xảy ra nghiêm trọng hơn”.
Một điều cần cho trẻ thấy là nếu trẻ không khắc phục những hành vi vô lễ, thì sẽ không ai dám chơi với con vì sợ bị “lây nhiễm” thói hung hăng, cộc cằn của con.

✅ Trẻ sẽ kế thừa cách ứng xử từ bố mẹ
Trong cuộc sống hàng ngày, bố mẹ nên có lối ứng xử lịch sự, dùng những lời lẽ văn minh để nói chuyện với trẻ. Trong trường hợp giận con, bố mẹ phải cố gắng kiềm chế hết mình, không nên buông ra những câu nhục mạ làm tổn thương trẻ.

Bố mẹ phải gương mẫu mọi lúc, mọi nơi, luôn sống đúng với chuẩn mực để được sự tôn trọng của trẻ. Trong ứng xử với mọi người, cha mẹ cũng nên khéo léo, tử tế.
Khi trong nhà có mâu thuẫn, bố mẹ hãy đưa ra cách giải quyết tế nhị, mềm mỏng mà hiệu quả để trẻ học hỏi và noi theo.

 Bố mẹ hãy nhận biết những cảm xúc, thay đổi, phản ứng bên trong con mình. Sau đó đừng để mình bị cuốn vào hành động một cách giận dữ, thiếu lý trí như con, đừng giằng co qua lại với con chỉ vì con vô lý. Thay vì mong đợi nhiều hơn ở con, hãy cam kết hỗ trợ, giúp đỡ con học cách nhận biết, truyền đạt nhu cầu và cảm xúc của mình theo một cách khác bố mẹ nhé!

Nguồn tham khảo: Khoa tâm lý giáo dục trường Đại học khoa học xã hội và nhân văn

Nkđs2: Lam Mộc Kỷ Vol.1 – Hội thề Lũng Nhai – tr68 ~ 83

1. “Chàng” và “hắn”

Đọc một hồi rất xuôi, mãi sau mình mới nhận ra có sự phân biệt đối xử ở đây: Thái Phúc – nhà Minh – thì được gọi là “chàng”, còn những kẻ An Nam thì bị gọi là “hắn” 😃

Phải chăng tiểu thuyết viết để tạo không khí tư tưởng thời đó – người của thiên triều, chính nghĩa khí khái được gọi là “chàng”, còn những kẻ phản nghịch chuẩn bị nổi dậy, hay những tên man di, thì phải gọi là “hắn”? Mà hình như “chàng” xuất hiện nhiều trong các tiểu thuyết văn học Trung xưa, và “hắn” xuất hiện nhiều trong các tác phẩm văn học hiện đại Việt Nam thì phải – khiến mình cảm giác có lẽ cách gọi này để tạo sự khác biệt, vẽ ra lằn ranh văn hóa chăng?

2. Thân thế Lê Lợi

Trước giờ cứ tưởng Lê Lợi xuất thân rừng núi, nghèo khổ cùng các anh em tướng sĩ chuẩn bị khởi nghĩa. Ai ngờ ông giàu có lắm luôn: Lê Lợi sinh ra trong một gia đình giàu có, có hàng nghìn tôi tớ ở Thanh Hóa (wikipedia), ông còn mua đứt chức quan tuần kiểm của giặc Minh rồi ẩn nhẫn chờ thời nữa chứ.

Trước nay hay lang thang đọc bài của chị Bí bên Lạc ngắm nhân gian, nghe chị troll các cụ, gắn hình ảnh các cụ Lê với loài cáo. Đến hôm nay xem truyện này, nhìn tranh vẽ, rồi nghe miêu tả “như hùm lại tựa sói”, mình lại bất giác nghĩ đến hình tượng cáo giả nai mà chị Bí xây dựng, tự nhiên thấy buồn cười.

Nkđs1: Lam Mộc Kỷ Vol.1 – Hội thề Lũng Nhai – tr1 ~ 67

Từ hôm nay mình sẽ cố gắng mỗi ngày viết một chút vào nhật ký đọc sách.

Thực ra trang 1 – 67 của cuốn sách Lam Mộc Kỷ Vol.1 là mình đọc hôm qua, nhưng hôm qua đau bụng quá nên mình nghỉ ngơi chẳng muốn viết nữa.

1. “Để ta khắc tên mình trên đời”

Trước đây mình có giở cuốn “Tuổi 20 – Tôi đã sống như một bông hoa dại” ra và xem một chút xíu, rất ấn tượng với đoạn chị tác giả viết mà đại ý là: “Người ta thường sống cực kỳ cố gắng, bỏ bê cả sức khỏe bản thân để khẳng định mình. Có câu hát “Cùng trèo lên đỉnh núi cao vời vợi, để ta khắc tên mình trên đời” – rồi sau đó thì sao? Nhảy khỏi đỉnh núi hay thế nào? Tại sao lại phải sống bạt mạng cố gắng như thế? Sao không nhẹ nhàng sống để tâm hồn mình thanh thản bình yên?”, hoặc ít nhất là mình đã hiểu ý của chị ấy như vậy. Và đọc đoạn đó mình tâm đắc lắm. Vì mình ưa sự yên bình, thích an phận, thích hướng đến cái từ nhiên vốn có, không thích tranh đấu mệt mỏi, và đã quá mệt mỏi với những lời ra rả của người ta nói về việc phải cố gắng lên, phải đấu tranh, phải học hỏi, phải phát triển bản thân, phải đẹp, phải thể hiện bản thân, phải ghi dấu trên đời, … và nếu không làm như vậy thì mình giống như kẻ bỏ đi, không ra gì, không đáng sống vậy.

Và mình unfollow những người mà trước đây mình follow để học hỏi sự cố gắng của họ (mà cuối cùng thực ra lại là đem sự ghen tị, tự ti cho mình), không còn nhiều thiện cảm với những hành động cố gắng đấu tranh, phát triển bản thân, cống hiến cho đời, … nữa. Bởi thực ra thì con người cũng chỉ là một loài động vật thôi mà. Những con chó con mèo chúng có khi sinh ra, sống, chết đi mà chẳng đóng góp gì hết cho đời. Còn con người tại sao sống như vậy lại bị dè bỉu bảo là “thế chỉ là tồn tại”. Nếu chúng tôi sống như vậy với niềm hạnh phúc trong tâm hồn thì sao?

Mình cứ luôn canh cánh suy nghĩ ấm ức muốn chống phá ấy trong lòng, cho tới khi mở cuốn Lam Mộc Kỷ Vol.1 ra, đọc phần Lời nói đầu của team Việt Sử Kiêu Hùng. Họ kể họ đã cắm đầu cày ngày cày đêm bất chấp sức khỏe, họ kể họ mệt lắm nhưng họ vẫn cứ tiếp tục đi với nhau. Đọc mấy dòng đầu, tư tưởng chống phá trong mình lại loay hoay trỗi dậy. Nhưng rồi đọc tiếp lời của các bạn, mình dần ngộ ra một thứ mà có lẽ mình đã ngộ ra từ ngày xưa, nhưng mình đã quên mất nó. Lời bài hát “Để ta khắc tên mình trên đời” lại xuất hiện trong đầu mình. Và mình hiểu rằng đó là con đường mà họ đã trao con tim mình cho nó, là con đường chính họ đã cân nhắc và lựa chọn, là ước mong sử Việt đến với nhiều người hơn, chứ chẳng phải chỉ vì muốn “khắc tên mình trên đời”.

Đến hôm nay mình mới tìm được một lời giải oan cho câu hát kia. Trước đây mình đã bám quá sát vào câu chữ để bắt bẻ nó rồi.

Cảm ơn Việt Sử Kiêu Hùng vì sự trân trọng mà các bạn dành cho sử Việt và các backer (đặt các backer trong cấu trúc ngữ pháp ngang với sử Việt này cứ thấy sao sao nhỉ..). Cuốn sách thực sự rất đẹp, chắc chắn và thơm 😋. Tới hôm nay mình còn biết thêm là bìa sách bằng gỗ nữa. Xịn quá! (có lẽ nhiều cuốn sách cũng có bìa bằng gỗ đang mắng mình “có thế mà cũng thấy xịn” nhưng kệ chúng nó, nói chung mình thấy sách rất xịn rất ưng rất muốn đem đi khoe)

2. Đôi mắt

Sau lời nói đầu là một trang dành riêng cho một cặp mắt. Văn miêu tả của mình kém, lại cực kỳ không tin vào khả năng nhìn nét mặt để cảm nhận nội tâm, nên không dám chắc cặp mắt ấy thể hiện điều gì. Có cảm giác chủ nhân nó đang tập trung tinh thần vào mục đích to lớn nào đó, hoặc là đôi mắt ấy đang tràn đầy lòng căm hận với giặc (chắc đôi mắt này không phải của bên giặc đâu ha, dành riêng 1 trang cơ mà). Vì đây là series Lam Mộc Kỷ – câu chuyện về kỷ nguyên Lam Sơn, nên hôm qua mình đoán đó là Lê Lợi. Không biết đọc hết cuốn sách mình có chắc chắn được đó là ai không, nhưng hiện tại đã diện kiến Lê Lợi ở phần đọc sách hôm nay thì mình thấy khá giống.

3. Ranh giới cần có của một bậc đại trượng phu

Tiểu thuyết mở đầu với một góc nhìn rất hay: điểm nhìn từ một bậc đại trượng phu phía địch. Với quan điểm của bậc đại trượng phu trung quân ái quốc nhà Minh, nhà Hồ (胡) chỉ là bè lũ “loạn thần tặc tử”, dám làm chuyện đại nghịch, tiếm quyền vị vua nhà Trần mà không được sự cho phép của “Thiên tử”, và nước An Nam nhỏ bé yếu ớt cần được cứu rỗi khỏi sự ngỗ nghịch của bè lũ phản loạn.

Suy nghĩ này của vị tướng khiến mình bất giác nghĩ tới những người lính Mỹ đầu quân vì muốn “cứu rỗi đất nước Việt Nam nhỏ bé khỏi bàn tay ác độc của cộng sản”, tới những người Việt ngày nay vẫn đang cố gắng “khai sáng cho dân tộc khỏi sự u mê dưới trướng cộng sản”; để rồi sau đó điên cuồng vì mệt mỏi và tức giận Việt Cộng mà lấy giết hại dân thường làm thú vui giải tỏa tâm lý, hay vì bị gợi máu nóng mà lôi người đang tranh luận với mình ra chửi rủa phỉ báng. Quân Minh đánh Đại Ngu cũng vậy, khi kết thúc trận chiến, chúng tha hồ giải tỏa sát ý, đếm mạng lĩnh công. Thế nhưng Thái Phúc không chỉ tầm thường như thế. Anh ta không bị cuốn vào vòng xoáy chán ghét, giận dữ để rồi bị chính cảm xúc ấy nuốt mất. Anh ta không chỉ chiến đấu ở chiến trường mà còn tích cực truy quét tàn dư (nhổ cỏ phải nhổ tận gốc!), thế nhưng khi việc truy quét đã kết thúc, anh ta không bị cơn say máu khống chế, không bị cuốn theo thú cuồng sát bạo ngược. Thái Phúc thực sự đúng như người ta hay gọi là “có một trái tim nóng và một cái đầu lạnh” – anh một lòng hướng tới thiên triều, một lòng muốn thỏa chí anh hùng, nhưng anh cũng phân biệt rõ ràng được đâu là tiêu diệt phản tặc, đâu là tàn sát dân lành, biết rõ khi nào cần dừng lại. Bậc đại trượng phu có lẽ cần nhất là cái ranh giới này.

Sự rõ ràng trong suy nghĩ của Thái Phúc khiến mình thắc mắc: Liệu vua nhà Minh, hay rộng hơn là những ông vua thì sao? Ông ta có suy nghĩ theo hướng chính nghĩa như vậy không? Thái Phúc ngây thơ nên đem theo sự chính nghĩa ra chiến trường để rồi thất vọng trước cảnh tượng kinh khủng sau cuộc chiến, còn người kia không ra chiến trường, có lẽ cũng ngây thơ như vậy? Nhưng ông ta là người đứng đầu đất nước, học nhiều hiểu nhiều, lại từng đưa ra bao nhiêu quyết sách, cân nhắc được hơn cho dân chúng hay triều đình, có lẽ đã lường trước được sự cuồng bạo của chiến tranh và cố tình ngó lơ? Rồi mình nhớ tới mấy câu chuyện kể rằng Lê Lợi từng nhiều lần hứa sẽ quy hàng nhưng rồi lở lờ lơ đi 😂, thì có lẽ đúng là vua nhà Minh ngây thơ thật chăng 😂?

4. Một số kiến thức được sách gợi ra và đã tra cứu thêm

  • Vĩnh Lạc: niên hiệu bên nhà Minh trong thời kỳ khởi nghĩa Lam Sơn
  • Đặng Dung: một tướng tài của Trùng Quang Đế Trần Quý Khoáng – không rõ vì sao ông được ưu ái hơn vua (dù là vua không chính thức) mà đặt cho tên đường
  • Thái Phúc: sẽ gia nhập Lam Sơn, sau trở lại nhà Minh và bị xử chết
  • Trần Nguyên Hãn: dòng dõi nhà Trần, quan thời Lê, sau tự sát vì bị Lê Lợi đa nghi bắt tội, hic, loạn lạc quá
  • Lê Quý Ly, Lê Trừng = Hồ Quý Ly, Hồ Nguyên Trừng (Hồ Quý Ly ban đầu họ Lê, sau đổi họ Hồ vì tổ tiên là họ Hồ)
  • Nguyễn An: bị bắt đem về nhà Minh làm hoạn quan, có tài nên được giao xây dựng Tử Cấm Thành

5. Trang 42 có 1 lỗi chính tả

Với sự nhạy cảm về lỗi chính tả thì mình lại phát hiện ra một lỗi nho nhỏ: “Gã bước lại, đưa ta vỗ vỗ lên mã Trần Nguyên Hãn”

Bài tập rèn luyện khả năng yêu thương bản thân

Nguồn: Một Đô

Bài tập 1: Danh sách ưu điểm

  • Chuẩn bị: Lập danh sách những ưu điểm của bản thân (ít nhất 10 điều): ngoại hình, tính cách, khả năng, … (Nếu bí quá thì có thể đi hỏi những người xung quanh)
  • Rèn luyện:
    • Đọc lại danh sách ít nhất 1 lần mỗi ngày: đọc thật kỹ, thật chân thành, cảm thấy biết ơn và nói lời cảm ơn đối với mỗi điều
    • Bổ sung nếu nghĩ ra thêm ưu điểm gì khác

Bài tập 2: Danh sách khuyết điểm

  • Chuẩn bị:
    • Lập danh sách những khuyết điểm của bản thân (ít nhất 10 điều): ngoại hình, tính cách, khả năng, …
    • Viết lại mỗi khuyết điểm đó thành một ưu điểm
  • Rèn luyện:
    • Đọc lại danh sách ít nhất 1 lần mỗi ngày: đọc thật kỹ, thật chân thành, cảm thấy biết ơn và nói lời cảm ơn đối với mỗi điều
    • Bổ sung nếu nghĩ ra thêm khuyết điểm gì khác -> viết lại thành ưu điểm

Bài tập 3: Danh sách điều tốt đẹp đã làm trong ngày

Hằng ngày:

  • Lập danh sách những điều tốt đẹp mình đã làm trong ngày (ít nhất 5 điều), từ những điều nhỏ nhặt nhất
  • Cảm ơn bản thân vì đã làm những điều tuyệt vời đó

Bài tập 4: Thần chú về yêu thương bản thân

  • Chuẩn bị:
    • Tìm/nghĩ ra những lời khẳng định, động viên, nhắn nhủ của mình với chính bản thân mình (self-love affirmation)
    • Cho vào điện thoại (màn hình chờ/hẹn giờ xuất hiện trên điện thoại/…) để mình có thể nhìn thấy nó nhiều lần trong ngày
  • Rèn luyện: Nhìn nhiều lần trong ngày. Đọc thật chân thành, suy ngẫm, cảm nhận câu thần chú

Bài tập 5: Dọn dẹp cuộc sống của mình

Hằng ngày: Chủ động dọn dẹp cuộc sống của mình: loại bỏ những thứ, những người có khả năng khiến mình đi ngược lại tình yêu với bản thân – với những lời tiêu cực: từ chối tiếp nhận nó, từ chối tin nó, từ chối để nó ảnh hưởng tới tâm trạng của mình

  • Comment tiêu cực trên mạng xã hội -> Xóa comment; chặn người comment
  • Lời tiêu cực trực tiếp từ cuộc sống thật -> Học cách nói với họ rằng lời nói đó không có tác dụng gì ngoài việc gây tổn thương cho mình; và tránh xa người đó nếu họ vẫn tiếp tục gây tổn thương cho mình
  • Lời tiêu cực từ người thân -> Hiểu rằng những lời nói đó xuất phát từ những tổn thương, những nỗi sợ hãi của họ (dịch lại lời của họ một cách tích cực hơn); tìm cách giao tiếp hiệu quả hơn với họ để hai bên có thể hiểu nhau hơn

Bài tập 6: Thời gian riêng cho bản thân

Hằng tuần: Dành riêng cho bản thân 1 ngày trong tuần chỉ để thư giãn, chăm sóc chính mình (lên lịch trình cụ thể các hoạt động chăm sóc bản thân và các hoạt động khiến mình thư giãn)

Bài tập 7: Đặt câu hỏi cho bản thân: “Mình có đang hạnh phúc không?”

Hằng ngày:

  • Thường xuyên đặt câu hỏi “Mình có đang hạnh phúc không?” đối với tất cả mọi thứ xung quanh, trước khi hỏi/tìm bất cứ lời khuyên nào
    • Ở bên người này mình có hạnh phúc không
    • Làm công việc này mình có hạnh phúc không
    • Học cái này mình có hạnh phúc không
  • Nếu câu trả lời là “Mình không hạnh phúc nhưng …” => Đó không phải thứ dành cho mình
  • Chỉ làm những thứ khiến mình hạnh phúc

Tranh đỉnh: Vũ trụ Đông Lào

Nguồn: Nguyễn Ngọc Anh, group VẼ MINH HỌA – Illustration

Thử dùng tri thức hạn hẹp liệt kê vài chi tiết 😃

  1. Dế Mèn phiêu lưu ký (có bạn comment Dế Mèn travel vlog 😄)
  2. Dế Mèn cầm bánh mì
  3. Bác kia là diễn viên hát bội phải không nhỉ? (hay tuồng chèo cải lương gì nhỉ?)
  4. Rối tiên version người máy bay bay kèm các chi tiết khắc gỗ kiểu phương Tây như Pinochio
  5. Bảy anh em linh cẩu (phải không nhỉ?) trên một chiếc xe máy
  6. Bạn 8 múi đang phê thuốc lào bay bay (có bạn comment bảo “phê mất người là có thật 😂)
  7. Bạn chè của bạn đang livestream cảnh bạn phê thuốc
  8. Chị ninja lead đi ngược chiều tông chết con Mickey
  9. Chú CSGT hổ báo
  10. Em bé Sa Pa dắt thú cưng (đây phải lợn cắp nách không nhỉ?) đi dạo
  11. Và n chi tiết khác chỉ có ở vũ trụ Đông Lào
Design a site like this with WordPress.com
Get started